Tình Yêu Say Nắng
Chương 29
⬅ Trước Tiếp ➡

này vô cùng hiếm có, bọn họ mang theo ngàn vạn sủng ái của ông trời đi đến thế giới này, Lan Đình Phương chính là loại người này, duy nhất không được hoàn mỹ hẳn là vì cô Cố kia.
Đi theo anh nửa năm, Phương Hữu Vi mới biết được thì ra cái vị ngài Lan này thật sự là đã kết hôn, mà cô Cố gọi đến số điện thoại hành chính hai lần kia chính là vợ của anh.
Đã là vợ của ngài Lan thì anh ta cũng liền thuận theo tự nhiên mà gọi cô là bà Lan, nhưng ai có thể dự đoán được Lan Đình Phương nghe xong liền lộ ra thái độ không vui, một lát sau anh mới nói một câu "Vẫn nên gọi cô ấy là cô Cố đi." Một câu nói đã lộ rõ manh mối.
Thì ra, Lan Đình Phương không muốn gặp vợ mình.
Khi đó anh ta cảm thấy kẻ có tiền thật khó hiểu, không thích thì đem người ta lấy về nhà làm gì?
Phương Hữu Vi gặp qua Cố Liên Hảo một lần, lần đó là vì Lan Đình Phương bỏ quên hộ chiếu ở nhà nên gọi cho cô mang đến.
Cố Liên Hảo mi thanh mắt tú, đối với mọi người lễ phép, vừa gặp là đã sinh ra hảo cảm.
Sau này, một lần trong lúc vô tình, Phương Hữu Vi biết được, số điện thoại của Cố Liên Hảo ở trong điện thoại của Lan Đình Phương được xếp ở vị trí thứ ba.
Vị trí đầu để trống, vị trí thứ hai là số của cơ trưởng điều khiển máy bay riêng, vị trí thứ ba mới là số của vợ anh.
Thở dài một hơi, Phương Hữu Vi lúc này có chút vì Cố Liên Hảo mà bất bình, khi đó trời nóng bức kinh khủng, cô cứ như vậy vội vã cầm hộ chiếu chạy đến, rõ ràng là đã phải từ địa phương rất xa quay ngược trở lại nhà lấy hộ chiếụ Lại thở dài một hơi, Phương Hữu Vi quyết định không tự chuốc thêm phiền não vào người nữa.
Khi Liên Hảo đưa ra lời đề nghị, hy vọng anh dành ra thời gian một ngày để gặp mẹ cô, thì ở đầu bên kia điện thoại, Lan Đình Phương suy nghĩ một chút, vẫn là nói ra, ngày đó lịch trình của anh đã kín.
Cách điện thoại, trong lòng Liên Hảo chua xót.
Kết hôn sáu năm, mẹ cô cũng chỉ gặp qua Lan Đình Phương một lần, lần đó cũng chỉ vội vàng ăn một bữa cơm.
"Đình Phương." Liên Hảo cắn môi "Lần này bất luận như thế nào, em mong anh hãy dành ra một chút thời gian đến..." "Cố Liên Hảo " Nghe khẩu khí, anh hiển nhiên là khó xử, hiển nhiên còn có tức giận.
"Lan Đình Phương, chúng ta kết hôn sáu năm, anh cũng chỉ gặp qua mẹ em một lần, anh cảm thấy em đưa ra yêu cầu như vậy khiến anh khó xử sao?" Liên Hảo tựa vào tường, tắt điện thoại đi, cô sợ giây tiếp theo mình sẽ không kiềm chế được nữa.
Sợ bản thân sẽ giống như một chủ nợ mà chỉ trích anh.
Cố Liên Hảo, là chính mày lựa chọn đi yêu anh ta Liên Hảo tựa vào tường, lập đi lập lại với chính bản thân mình như vậy.
Một lúc sau, di động trên tay Liên Hảo vang lên, cô đờ đẫn nhận, bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của anh "Liên Hảo, thật xin lỗi, anh không thể đến được." "Ừ " Nhàn nhạt đáp một câu, Liên Hảo tắt điện thoại.
Thở hắt ra một hơi, Cố Liên Hảo cảm thấy bản thân mình lại bắt đầu biến thành nữ siêu nhân trong miệng Kha Oánh rồi.
Hà Mỹ Âm đi là chuyến bay cuối cùng, lúc đến nơi, giờ Bắc kinh đã là hơn mười giờ.


⬅ Trước Tiếp ➡