Chương 23
Phùng Tổ Vọng vẫn duy trì mối quan hệ nam nữ ái muội, giống như vừa xa lại vừa gần, cô ta hiểu được đây là khoảng cách tốt nhất giữa nam và nữ, cô ta cảm thấy bản thân chỉ là ham chơi, cô ta nắm chắc bản thân mình có thể toàn thân trở ra.
Mãi cho đến khi gặp được Lan Đình Phương, cô ta biết mình đã không thể nào quay đầu lại được nữa rồi.
Khi biết anh đã kết hôn, Tú Cẩm tuyệt vọng, nhưng vẫn lần lượt trao chuốt trang phục tham gia tiệc tùng cùng bọn họ, là vì có thể liếc nhìn Lan Đình Phương một cái.
Anh rất ít khi xuất hiện, luôn ở lúc cô ta trông đợi mỏi mòn anh mới xuất hiện.
Sau này, dần dần, Tú Cẩm phát hiện anh cũng không nhắc đến vợ mình, nghe nói, anh không vừa ý người vợ kia.
Cô ta nghĩ, có phải vợ chồng bọn họ cũng giống như mối quan hệ hôn nhân lợi ích của vợ chồng Phùng Tổ Vọng hay không?
Cô ta còn nghĩ, có thể được làm tình nhân của Lan Đình Phương cả đời cô ta cũng nguyện ý, nhưng đến cuối cùng cô ta lại trở thành tình nhân của Phùng Tổ Vọng.
Đến thời khắc này, Tú Cẩm mới cảm thấy bản thân lúc trước có bao nhiêu ngu đần.
Bên này, Liên Hảo cầm điện thoại tâm trạng ngổn ngang, mang theo một chút ngọt ngào, còn có một chút chua xót.
Cô biết cuộc điện thoại này tám chín phần mười cũng là bởi vì anh áy náy, bên cạnh đó nó cũng khiến cho cô có chút cảm giác ngất ngây.
Anh không phải là đang hướng cô chủ động báo cáo hành trình sao?
Trước kia đều là cô hỏi thì anh mới nói.
Quả nhiên, tình yêu có đôi khi thật sự có thể khiến cho con người ta lú lẩn đầu óc.
Ca Ca được mang về nhà vẫn còn chưa hết hưng phấn, ở trong phòng khách rộng lớn quyệt mông chạy qua chạy lại không biết mệt, nó đi đến bên người Liên Hảo, dùng móng vuốt nhỏ cọ cô.
Liên Hảo nhăn mũi, ôm lấy nó.
Sấy khô tóc, Liên Hảo liền đau đầu, lúc này, cậu chàng đang rất hưng phấn gặm dép đi trong nhà của Lan Đình Phương ở trong miệng, chắc là đang cố gắng muốn xử lý nó đây Một tuần sau Lan Đình Phương trở về nhà mới phát hiện ra thành viên nho nhỏ kia, anh còn không biết thế nhưng lại có loài chó nhỏ như vậy, may mắn là nó nhỏ nên mới có thể giấu người khác mang vào đây, Thanh Nguyên là nơi không cho phép nuôi thú cưng.
Đêm qua lúc anh trở về đã rất trễ, bởi vì quá muộn nên anh ngủ ở phòng dành cho khách, kết quả vừa thức dậy, đi ra phòng khách thì có một vật nhỏ lông xù đang kéo kéo ống quần của anh.
Anh nhíu mày, rút chân lại, nó "Ư ư" kêu lên.
Anh ngồi xổm xuống, đẩy đám lông rậm ra, bừng tỉnh đại ngộ "Thì ra mày là một con chó hả?
" Vừa dứt lời thì liền nghe thấy một tiếng cười giòn tan "Ngốc quá, không phải là chó thì nó còn có thể là cái gì?" Vài giây sau, Lan Đình Phương chậm rãi ngẩng đầu lên.
Cô đứng chắn ở đó, trên người chiết xạ ánh sáng do ánh mặt trời xuyên qua kính thủy tinh rơi xuống.
Cái loại ánh sáng này giống như là đến từ chín tầng mây ở trên cao vậy.
Cô mặc một bộ đồ thể thao vận động, mái tóc ngắn ngủn vén ở sau tai, mồ hôi trên trán vẫn còn đang chảy ra.
Dưới ánh sáng phản quang giống như đang đứng giữa rừng mưa nhiệt đới, cô nói Ngốc, không phải là chó thì