Chương 2
trọng vấn đề diện mạo nữa mà kéo luôn cặp lông mi giả của mình xuống, thở phì phò "Chạm không được viên kim cương lớn kia, để anh ta chạy mất rồi." "Chị Mỹ Nhân, viên kim cương lớn kia chắc chắn là một tên đàn ông đúng không?" Thực tập sinh Tiểu Vi tò mò chớp chớp đôi mắt "Người đẹp, chị nói ra cho mọi người nghe một chút đi." Không có lông mi giả An Mỹ Nhân quả thật vẫn là một mỹ nhân, cô ấy buồn bực dựa vào ghế xe, một tay chống đầu "Là Lan Đình Phương Tôi vậy mà cùng khối kim cương lớn này gặp thoáng qua đó Đáng ra tôi nên sớm đoán ra người có thể đi qua lối đi đặc biệt không phú thì cũng quý mới phải.
Mới vừa rồi thôi, tôi từ toilet đi ra bị anh ta đụng ngã, anh ta mang một cái mắt kính đen, lưng đeo balo to, tôi còn tưởng anh ta là du học sinh nữa kìa.
Sau đó thấy nhân viên công tác tiền hô hậu ủng đưa anh ta đi qua lối đi đặc biệt, lúc ấy tôi còn buồn bực nghĩ con cái nhà ai mà lại phô trương như vậy chứ, lúc sau tôi nghĩ lại thì thấy gương mặt anh ta quen quen, thấy nhiều phóng viên như vậy tôi mới dám chắc chắn người đàn ông kia chính là Lan Đình Phương.
Đáng tiếc lúc tôi phục hồi tinh thần lại chạy đi tìm thì đã không thấy anh ta đâu nữa rồi." An Mỹ Nhân nói đến đây thì càng ảo não, cô ấy đem đầu mình đập xuống ghế xe "Ông trời đã cho tôi duyên phận mà tôi lại không nắm chắc, tôi vậy mà không sớm nhận ra anh ta Bực quá đi mất Anh ta cũng đâu phải ngôi sao nổi tiếng, cần gì học theo họ đem bản thân làm cho không ai nhận ra như vậy chứ?
" "Lan Đình Phương..." Tiểu Vi thì thào nhắc tới "Một người đàn ông thế nhưng lại tên là Lan Đình Phương à?
Là đàn ông mà tên đẹp vậy " Khi Tiểu Vi nói đến đây, cảm giác giống như có ánh mắt sáng quắc hướng về phía mình, cô ấy theo bản năng quay đầu, thấy Cố Liên Hảo đang kinh ngạc nhìn mình.
"Chị Cố, sao vậy?" Tiểu Vi vô thức sờ sờ mặt mình, trong lòng hoang mang.
Hơn mười ngày ở chung, cô ấy có chút sợ cái chị Cố không thích nói chuyện này.
Cố Liên Hảo là một nhà soạn thảo tự do, nghe nói mỗi quý sẽ cùng tòa soạn hợp tác, cô viết chuyên mục rất đặc sắc lại sinh động nên rất được hoan nghênh.
Lần này tòa soạn của bọn họ có kế hoạch làm một chuyên đề du lịch về phong tục của Brunei, tổ trưởng phải mất ba lần đích thân mời, cô mới đồng ý.
"Không có gì." Liên Hảo nhàn nhạt đáp một câu, cũng không tiếp tục nhìn cô ấy nữa, đem ánh mắt một lần nữa nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ngoài cửa sổ xe, một chiếc Mercedes màu đen đang chạy cạnh chiếc xe của họ, Cố Liên Hảo theo bản năng tìm kiếm hình bóng của chủ nhân trong xe.
Kính của chiếc xe Mercedes Benz kia là màu đen, là loại dày nhất, bên trong cái gì cũng không thể nhìn thấy được, loáng thoáng chỉ hiện ra một dáng người, một dáng người rất đẹp.
Nhìn dáng người kia, bao nhiêu muộn phiền trong lòng Cố Liên Hảo cũng đều không còn nữa, mà thay vào đó, trong lòng có một chút vui mừng, một chút chờ mong.
Hôm nay là ngày hai tháng tư, hay theo cách nói của anh, ngày này là ngày đầu tiên sau ngày Cá tháng Tư.
Cùng với một tiếng "Lan Đình Phương", suy nghĩ của Cố Liên Hảo bị kéo lại,