Chương 10
vừa đủ, chân tuy rằng không dài nhưng cũng rất thon, làn da cũng trắng nõn.
Liên Hảo nhìn bản thân đến nỗi thất thần.
Không biết từ lúc nào, sự thương tiếc trong mắt Lan Đình Phương đã dần biến thành một loại áy náy, một loại mà giống như quanh năm suốt tháng chồng chất lên áy náy, áy náy vì không yêu cô sao?
Cô đã lấy phải một người chồng mang trong lòng sự áy náy với mình, bởi trong đầu anh ta lúc nào cũng chỉ nghĩ đến một người phụ nữ khác không phải vợ mình.
Bởi vì áy náy, anh cho cô cổ phần công ty, bởi vì áy náy, anh thậm chí còn nhờ luật sư lập một hiệp nghị kỳ quái, hôn nhân của bọn họ chỉ có nhà gái mới có thể đưa ra đề nghị ly hôn, mà nhà trai vĩnh viễn không có cái quyền lực kia.
Thật ra, Liên Hảo nghĩ đó có lẽ cũng không hẳn là bởi vì áy náy, có lẽ anh cũng sợ hãi, sợ hãi mình đột nhiên nghĩ ra cái chủ ý ngu ngốc nào đó nên mới tạo ra một bản hiệp nghị để áp chế bản thân mình lại.
Thời điểm anh đem văn kiện đã đóng dấu giao cho Liên Hảo, Liên Hảo cũng không có hỏi nhiều liền nhận lấy, cô không muốn chồng của mình mỗi lần gặp mình đều có cảm giác khó nói chuyện.
Quả nhiên, sau khi cô nhận văn kiện kia, Lan Đình Phương thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Liên Hảo.
Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi?
Có cần anh hỗ trợ không?" Bên ngoài truyền đến giọng nói không nóng không lạnh của Lan Đình Phương.
Liên Hảo lên tiếng, vừa khoác áo ngủ lên người mình, vừa lắc đầu, có phải xảy ra chuyện gì, cần anh hỗ trợ không?
Hầu như mọi lúc, anh đều dùng khẩu khí này nói chuyện với cô, rất khách sáo, khách sáo đến nỗi khiến Liên Hảo nhiều lúc quên mất cô chính là vợ của anh.
Nhìn bàn chải đánh răng của anh, Liên Hảo vổ vổ má mình, ngón tay khẽ chạm vào nó, Lan Đình Phương, cái người đàn ông này, đến khi nào anh mới chịu phát hiện ra em yêu anh đây.
Đúng vậy, Liên Hảo không dám nói cho Lan Đình Phương biết cô yêu anh, đã yêu anh rất lâu rất lâu, bởi vì ngày đó anh nói "Cố Liên Hảo, tôi muốn tìm một người để kết hôn, tìm một người không yêu tôi kết hôn, nếu cô trùng hợp cũng không yêu tôi như lời cô nói, vậy thì chúng ta liền kết hôn đi, tôi muốn có một gia đình, tôi muốn có một người ở bên cạnh tôi." Vì thế, Liên Hảo suy nghĩ trong một phút đồng hồ, bắt chước anh dùng giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ "Lan Đình Phương, thời điểm ba mẹ tôi ly hôn thì tôi đã không tin vào tình yêu nữa, trùng hợp tôi cũng muốn có một gia đình, trùng hợp tôi cũng muốn tìm một người để kết hôn, tuy rằng tôi không yêu anh, nhưng tôi thích nhạc của anh, là một fan, tôi sẽ là fan của anh cả đời." Lúc đó, tâm tư của cô gái nhỏ khiến cho cô đem tình yêu bí mật đó cất giấu trong lòng.
Lúc đó, anh là chàng trai sống nhờ nhà người bác, mà ba mẹ cô cũng vừa mới ly hôn, trong mắt mọi người cô là đứa con gái có chút phản nghịch.
Vì thế, ba giờ sau, bọn họ trở thành vợ chồng.
Trở thành vợ chồng ngày thứ hai, anh liền ôm cô đi đến sân bay đưa tiễn Bách An Ny.
Lan Đình Phương cùng Bách An Ny là thanh mai trúc mã, cô ấy là An An của anh, mà anh cũng là Lan Lan của cô ấy, bọn họ cùng nhau đắm