⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Vũ Văn, nữ, còn hai tháng nữa tròn 17 tuổi, hiện đang là học sinh cao trung.
Hai giây trước, lần đầu tiên trong cuộc đời cô cảm nhận được sức nặng của hai chữ trách nhiệm.
"Cậu phải chịu trách nhiệm đến cùng."
Giọng của Mục Lan vẫn thanh lãnh như đường chân trời thẳng tắp, dù đương sự có phải đang vui đùa hay không nghe qua đều có vẻ rất đứng đắn.
Nhưng Mục Lan không giống như đang nói giỡn.
Lâm Vũ Văn còn ngồi xổm dưới đất, nhìn chằm chằm thiếu niên cũng ngồi xổm như mình, cảm thấy máu trong người vì quan hệ này mà muốn sôi trào.
Cho nên ý của Mục Lan là, sau này cô có thể... Sờ thêm vài lần, thậm chí là ngậm côn ŧᏂịŧ của anh?
"Vậy... Vậy phải cần mấy lần?"
Hình như có hơi thẳng thắn. Kẻ háo sắc như Lâm Vũ Văn muốn hỏi rõ ràng nhưng lại không dám, sợ chọc nam thần này nổi giận, do dự nửa ngày mới thử hỏi.
Thật ra ý của cô là chỉ cần như số ngày nghỉ lễ quốc khánh là được, nhưng vấn đề như vậy Mục Lan nghe vào tai lại thành ý khác.
Mục Lan suy nghĩ một lúc: "Còn phải xem biểu hiện của cậu."
Lâm Vũ Văn nghe xong nhất thời không biết bản thân đã thể hiện tốt hay miễn cưỡng được giữ lại, nhưng tự hỏi cũng vô dụng, dù sao cô chỉ là tài xế có kiến thức cơ sở phong phú nhưng kinh nghiệm thực tiễn chỉ bằng không mà thôi.
Cô chỉ đành gật đầu thật mạnh: "Tớ sẽ cố gắng."
Mục Lan vui vẻ đứng dậy, sau đó nhìn Lâm Vũ Văn lúc này mới ổn định vững vàng kéo khóa quần anh xuống, tay thăm dò vào trong, động tác đã thuần thục hơn giữa trưa rất nhiều.
Thoạt nhìn liền biết sau này không thiếu sự thú vị.
Côn ŧᏂịŧ nóng bỏng của thiếu niên nhanh chóng bành trướng trong lòng bàn tay, chỉ tiếc hiện tại bọn họ đứng ngược sáng, Lâm Vũ Văn sau khi lấy ra cũng nhìn không rõ, hoàn toàn rơi vào trạng thái thầy bói xem voi.
Loát hai cái, hơi thở của Mục Lan bắt đầu trở nên nặng nề. Lâm Vũ Văn há miệng ngậm lấy côn ŧᏂịŧ, đầu lưỡi vụng về tìm được nơi khiến Mục Lan lúc giữa trưa có phản ứng lớn nhất, liếʍ láp qua lại, đồng thời, tay của thiếu niên đã lặng lẽ đặt sau gáy cô.
Lâm Vũ Văn đoán Mục Lan chắc không biết bản thân sau khi được liếʍ hơi thở liền trở nên gợi cảm đòi mạng, giống như tờ giấy bọc lấy trái tim cô, lại được một bàn tay dịu dàng nhẹ nhàng xoa bóp, cả trái tim vừa tê vừa ngứa.
Hai tay cô đỡ hông thiếu niên, đơn giản phun ra nuốt vào.
Ngón tay thiếu nữ dùng lực bấu vào sau đùi Mục Lan như muốn trút bỏ sự xao động trong cơ thể vì tiếng thở dốc của Mục Lan, loại xao động này đối với cô mà nói vô cùng xa lạ, nhưng Lâm Vũ Văn mơ hồ có thể cảm giác được đó là gì.
Bụng cô như bắt đầu hòa tan, giống hệt cây kem mua ở gần nhà vào ngày hè, cây kem rất lớn lấy từ tủ đông ra, sau đó vì Lâm Vũ Văn ăn quá thong thả mà chảy xuống.
Qυầи ɭóŧ Lâm Vũ Văn đã ướt, vệt nước nhỏ đặc sệt như giữa trưa dưới váy đồng phục.
"Ưʍ..."
Cô không ý thức được mà ngọt ngào rêи ɾỉ, thời điểm qυყ đầυ của Mục Lan tiến vào chỗ sâu nhất trong yết hầu.
Khoảnh khắc đó Mục Lan không cầm lòng được, cả người tựa vào cửa sắt, ánh mắt dừng trên xương quai xanh của thiếu nữ.
Cô chắc là cảm thấy nóng nên không cài cúc áo đầu tiếng, cổ áo mở rộng để lộ xương quai xanh. Đồng phục mùa hè vải mỏng, dưới ánh trăng loáng thoáng có thể nhìn thấy dây an toàn treo trên vai cô.
Trong bóng tối, hầu kết của thiếu niên khẽ lên xuống.
"Lâm Vũ Văn."
Anh trầm giọng gọi.
Thiếu nữ lưu luyến phun côn ŧᏂịŧ ra, nuốt nước bọt, ngước mắt: "Sao cơ?"
Cô lại đỏ mặt, rõ ràng ngượng ngùng chết đi được, nhưng vừa rồi thời điểm anh nhìn cô dùng đầu lưỡi liếʍ qυყ đầυ của mình, vẻ mặt ngây thơ giống hệt đang ăn kem.
Da^ʍ vô cùng.
Côn ŧᏂịŧ lại bành trướng hai phân, anh hít sâuchẩn bệnh của cậu thế nào rồi?"
Lâm Vũ Văn lúc này mới hoàn hồn, thân phận đáng chết hiện tại cô là bác sĩ! Nãy giờ cô ngậm dươиɠ ѵậŧ của Mục Lan, trong đầu như bánh xe cuồn cuộn chưa từng dừng lại, nào nhớ kiểm tra cái gì!
Lâm Vũ Văn ngây ra như phỗng hai giây, tự hỏi bản thân một hồi cảm thấy vẫn nên nói ra điểm nghiêm trọng, để Mục Lan tới tái khám nhiều lần. Vì thế, cô chép miệng: "Tớ cảm thấy hình như... Tớ chỉ nói là hình như... Hình như không cương cứng như giữa trưa..."
"Vậy sao?" Khoảng cách với Mục Lan ngay lập tức chỉ còn 1cm, "Tình hình không tốt lắm?"
Lâm Vũ Văn mờ mịt gật đầu, còn chưa biết làm gì liền nghe Mục Lan tiếp tục câu chuyện.
"Xem ra phải cần liều thuốc cao hơn."
Tăng liều thuốc như thế nào? Lâm Vũ Văn từng này tuổi, lần đầu tiên cảm thấy lượng tri thức dự trữ của mình không đủ dùng, chỉ biết ậm ừ hai tiếng.
Cô nghe Mục Lan nói: "Như vậy đi, cậu cởi cúc áo ra thử xem."
⬅ Trước Tiếp ➡