Khi Lâm Vũ Văn quay về lớp tiết tự học buổi tối vẫn chưa bắt đầu, nhưng đã có vài bạn ở trong phòng bắt đầu đọc sách.
Lớp cô là lớp trọng điểm, bầu không khí học tập rất tốt, giờ giải lao trên cơ bản cũng ngay ngắn trật tự, chưa từng ầm ĩ.
Lâm Vũ Văn như con đà điểu cúi đầu nhanh chóng về chỗ ngồi, sau đó dựa theo nội dung trên bảng lấy sách giáo khoa ra, lúc này dạ dày mới phản hồi cảm giác đói lên não, khiến cô vốn đã không tập trung nay càng uể oải.
Ngẫm lại đêm nay cô chưa ăn gì, a, nếu tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Mục Lan không tính.
Nhưng nghĩ theo hướng tốt, ít nhất cô đã tích lũy thêm một kinh nghiệm đáng giá: Ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ không đủ no.
Cô vừa nghĩ tới chuyện tϊиɧ ɖϊ©h͙ vừa bắt đầu làm bài tiếng Anh, từ tiếng Anh và tϊиɧ ɖϊ©h͙ cứ qua lại trong đầu, hoàn toàn không chú ý Mục Lan trở về lúc nào, mãi đến khi anh ném lên bàn cô một ổ bánh mì chà bông rồi trở về chỗ ngồi, để lại tấm lưng lãnh đạm.
Hành động của anh rất nhanh, đặc biệt là vào thời điểm lớp học ồn ào nhất, cho dù có người chú ý Mục Lan trở về cũng không rảnh nhìn theo anh về vị trí.
Lâm Vũ Văn hơi kinh ngạc, tay nhanh hơn não xé gói bánh mì chà bông ra, cắn một miếng.
Là mùi vị quen thuộc, câu hỏi vừa nãy không trả lời được bây giờ đột nhiên có ý tưởng, cô vội giấu bánh mì xuống gầm bàn, vừa viết vừa gặm.
"Lâm Vũ Văn."
Bánh mì còn thừa một phần ba, Lâm Vũ Văn sợ tiết tự học buổi tối bắt đầu còn chưa ăn xong, nên ăn rất nhanh, ăn đến miệng không khép lại được, đột nhiên nghe chủ nhiệm lớp Lý Trung Hải ở ngoài cửa gọi, cô sợ tới mức lập tức ném bánh mì vào hộc bàn, vừa ngẩng đầu liền đối diện với vẻ mặt không quá tốt của Lý Trung Hải.
"Ra đây một chút."
Không thể không thừa nhận, con người không nên làm chuyện trái với lương tâm.
Ví dụ như Lâm Vũ Văn, một học sinh của lớp trọng điểm cao trung, ngày thường được giáo viên gọi tâm trạng đều rất bình tĩnh, hôm nay thế mà lộp bộp, trong đầu lóe lên bốn chữ to.
Chuyện! Đã! Bại! Lộ!
Cô vội nuốt bánh mì trong miệng xuống, sau đó nơm nớp lo sợ ra ngoài.
"Thầy."
Lý Trung Hải là giáo viên môn toán cũng là chủ nhiệm của lớp, khi đi dạy tuy nghiêm khắc nhưng không thiếu phần dí dỏm, hết tiết thì rất thân thiện, hôm khai giảng còn vì an ủi bọn họ nhập học quá sớm mà đãi cả lớp ăn bánh, chính thức trở thành một mảnh ghép của đám học sinh.
"Vũ Văn à, là thế này." Lý Trung Hải thấy Lâm Vũ Văn sợ sệt liền cất vẻ mặt nghiêm túc lại, "Là thế này, em biết lần này trường chúng ta định cử hai học sinh tham gia thi giải toán cấp tỉnh đúng không."
"Em biết."
Hai học sinh ấy đều học lớp cô, trong đó có một người là Mục Lan.
"Thầy mới nhận được điện thoại, vừa rồi Uông Đậu cùng bạn đi ăn ở quán thịt nướng, bây giờ đột nhiên bị viêm dạ dày cấp tính..." Lý Trung Hải nhắc tới còn cảm thấy đáng tiếc, "Bác sĩ nói phải nằm viện từ ba đến bảy ngày để theo dõi, thầy sợ là không kịp."
Cuộc thi diễn ra vào cuối tháng tám, thời gian đã không còn nhiều.
Lâm Vũ Văn sửng sốt, đoán được Lý Trung Hải muốn nói gì, đang định giải thích bản thân không được, liền nghe Lý Trung Hải nói: "Cho nên phải lập tức tìm người thay thế, thầy nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ thấy em thích hợp nhất."
"..."
Lâm Vũ Văn cảm thấy tên của mình có nghĩa là ngữ văn lại bị Lý Trung Hải cử đi thi toán khẳng định là thú vui của bản thân ông ấy. Cô sợ nhất là chuyện phiền phức thế này, vội lắc đầu: "Không được đâu thầy, môn toán của em rất kém."
"Vậy sao?" Lý Trung Hải nhíu mày làm bộ nhớ lại, "Sao thầy nhớ điểm toán của em nằm trong top 3 toàn khối?"
"..." Lâm Vũ Văn đau đầu, "Em chỉ là mèo mù gặp chuột chết mà thôi, em thật sự không giỏi toán."
"Được rồi." Mắt thấy Lâm Vũ Văn còn mạnh miệng, Lý Trung Hải cũng lười nói nhiều với cô, trực tiếp vẫy tay vào phòng học, "Mục Lan, ra đây một chút."
Nghe thấy hai chữ Mục Lan, não Lâm Vũ Văn lập tức rơi vào trạng thái cảnh giác cao độ. Mục Lan vừa tới cửa phòng học liền thấy Lâm Vũ Văn như con nhím xù lông nhìn mình.
"Thầy." Anh nhàn nhạt dời mắt đi, nhìn cái đầu hói của Lý Trung Hải như mặt đất dưới ánh trăng.
"Uông Đậu bị viêm dạ dày cấp tính phải nhập viện, sau này Lâm Vũ Văn sẽ học bồi dưỡng với em, đến lúc đó hai đứa sẽ đại diện trường tham gia thi toán." Lý Trung Hải vỗ vai Lâm Vũ Văn, đẩy cô về hướng Mục Lan, "Em ấy lần đầu tiên tham gia, mấy ngày tới em nhớ chăm sóc em ấy."
Ánh mắt sắc bén dưới sau cặp kính của Mục Lan lúc này cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại nhìn con rùa nhỏ Lâm Vũ Văn.
"Vâng, không thành vấn đề." Trả lời Lý Trung Hải xong, anh vươn tay về phía Lâm Vũ Văn, "Giúp đỡ lẫn nhau nhé."
Lâm Vũ Văn mang vẻ mặt đưa đám bắt tay Mục Lan, trong đầu chỉ có một câu:
BBQ hại người!