⬅ Trước Tiếp ➡
“ Không chịu sao ? ” Khương Thục Đồng cuối cùng cũng ngẩng cao đầu,Cố Tiên Sinh dẫn tôi đến đây,không phải vì ý này sao ? ”
Không thôi,hoàn toàn có thể chở cô ta đến khách sạn,một người rời đi 。
Đôi môi của Cố Minh Thành cong lên,anh ta gạt điếu thuốc vào cái gạt tàn,đứng lên,bắt đầu cởi từng nút áo trên áo sơ mi,từng bước từng bước sang hướng của Khương Thục Đồng bước tới。
Tâm trạng của Khương Thục Đồng khẩn trương muốn chết,tim nhảy loạn nhịp,theo bản năng cô ta lui về phía sau,nhưng nghĩ về nó,lui về phía sau,đây không phải là tư thế hiện nay cô ta nên thể hiện。
Cố Minh Thành cởi bỏ quần áo trên người,lộ ra vòm ngực cường tráng và cơ bắp vùng eo bụng。
Ngay khi Khương Thục Đồng đang nhìn anh ta một cách ngớ ngẩn,chiếc áo, đã khoác trên người Khương Thục Đồng,mang theo hơi ấm trên người anh ta,anh ta đem áo choằng cho Khương Thục Đồng,và nói, “ Cô gái tốt,phài biết tự trọng,đi ngủ đi,chìa khoá tôi để trên bàn。”
Khương Thục Đồng ngớ ngẩn nhìn anh ta,từ ngày kết hôn với Lục Chí Khiêm,đã từ rất lâu không ai gọi cô ta bằng “ Cô gái ” rồi。
Vẻ mặt trần truồng của cô ta,Lục Chí Khiêm cũng chưa nhìn qua,cô ta từ từ đỏ mặt,người đàn ông trước mắt,khiến người không thể đoán trước được。
Dưới sự chỉ đạo của Cố Minh Thành,cô ta bước vào phòng ngủ,trước khi đóng cửa,tiếng nói của Cố Minh Thành chuyền lại, “ Hôm nay tôi đến Lục gia là gửi bản hợp đồng cho Lục Chí Khiêm,đứng dưới nhà hút điếu thuốc,còn nữa,căn hộ này tôi không có ở,cô muốn ở bao lâu tuỳ ý,trong tủ áo có quần áo của phụ nữ。”
Qủa nhiên là nơi chứa phụ nữ。
Tiếp theo,chuyền lại tiếng đóng cửa,cả phòng im lặng,anh ta chắc đi rồi,nhưng mà,anh ta không phải chưa mặc áo hay sao ? sao đi được ?
Khương Thục Đồng không sao ngủ được,không có người phụ nữ nào sau khi cãi nhau với chồng mà còn an nhiên ngủ được。
Cô ta nhìn lên trần nhà,vô cùng tỉnh táo,không có tâm tư ngủ,muốn làm điều gì đó。
Bỗng dưng cô muốn tìm việc làm,càng nhanh càng tốt,như vậy khi Lục Chí Khiêm kiếm được cô ta,ít ra cô ta đã không còn là người cần vẫy đuôi cầu xin,cô ta có thể tự làm lấy mà ăn,nuôi sống bản thân,ly hôn,cô ta càng không sợ。
Cô ta mặc lại quần áo,đứng dậy,vì cô ta thấy trong phòng ngủ có chiếc máy tinh Aplle。
Điền lý lích cá nhân,vốn dĩ cô ta chưa từng đi làm,không có một chút kinh nghiệm làm việc,cũng may trường cô tốt nghiệp cũng khá nổi tiếng — Đại Học Hải Thành,chuyên nghành cũng rất tốt –- Thiết Kế sân vườn,nghành thiết kế sân vườn rất ít người thi vào,khi cô ta vừa tốt nghiệp,đã có mấy công ty mời cô ta ký hợp đồng,vì phải kết hôn với Lục Chí Khiệm,nên cô ta đã từ chối。
Hệ thống xét duyệt nộp đơn của Chí Liên rất tốt,đêm nay cô ta đã nộp đơn cho nhiều công ty。
Sáng dậy,thì có một công ty hẹn cô đi phỏng vấn,công ty cần người gấp,lại là ngày thứ sáu,nên công ty quyết định : Trong thời gian một ngày,phần thi sơ khảo và phúc khảo toàn bộ hoàn thành。
Trong tủ áo Khương Thục Đồng chọn được một chiếc áo sơ mi,một chiếc váy ôm ,sau đó đi “ Công Ty Thịnh Thế ” 。
Phần thi sơ khảo là do bộ phận nhân sự của công ty phỏng vấn,cuộc phỏng vấn rất thành công,họ còn nói vốn dĩ phúc khảo sẽ là hai ngày sau,vì một hồi Chủ Tịch Tập Đoàn sẽ đến,vì muốn biểu hiện sự quy mô của công ty,nên dời đến hôm nay,nhắc Khương Thục Đồng không cần bận tâm 。
Nhưng mà,dù cho bộ phân nhân sự nói như thế nào đi nữa,Khương Thục Đồng cũng cảm thấy đây là chuyện không liên quan đến mình。
Phần thi phúc khảo của cô ta thông qua rất nhanh,sau khi tốt nghiệp chỉ là nữa năm không làm việc,cho nên tình trạng hôn nhân của cô ta vẫn ghi là độc thân,khi còn đang trong trường,cô lại là học sinh giỏi,nên rất dễ tìm được một công việc, nghe tin thứ hai đi làm,cô ta mừng hớn hở。
⬅ Trước Tiếp ➡