⬅ Trước Tiếp ➡
Từ Mậu Thận cũng không đành hỏi thêm nữa.
Bởi vì biết chuyện Cố Minh Thành và cô chia tay có liên quan tới Từ Mậu Thận, nên liên lạc giữa cô và Từ Mậu Thận cũng dè chừng hơn, không thể giống như trước được nữa.
Lúc Khương Thục Đồng quay lại Hải Thành lần nữa cũng đã là tháng 9.
Cô đi đến biệt thự của Cố Minh Thành, cửa chính nhà anh ta đang khóa.
Đoạn đường núi đó, Khương Thục Đồng tự đi bộ lên, cô mặc áo sơ mi trắng và quần ống rộng, tóc xõa xuống, giống như một bức hình của nữ nghệ sĩ văn học trẻ.
Chờ mãi cũng không thấy anh đến.
Khương Thục Đồng bèn ngồi trước cửa nhà anh, ôm đầu gối, trăng cũng đã lên rồi, nhiệt độ trên núi càng lúc càng lạnh.
Lúc Cố Minh Thành lái xe đến con đường núi này, nhìn thấy Khương Thục Đồng đang ngồi ôm chân, dù cho cách ăn mặc không giống trước đây, dù cho cô có cúi đầu xuống, nhìn không rõ dáng dấp, lại còn cách xa như vậy, nhưng anh vẫn nhận ra được cô.
Cố Minh Thành dừng xe trước cửa, Khương Thục Đồng lặng người đứng dậy.
Cố Minh Thành xuống xe, mở cửa. Thực ra anh mở cửa cũng không cần phải xuống xe, có thể dùng điều kiển từ xa.
“Cố tổng, tại sao anh không tin tưởng em như vậy?” Khương Thục Đồng kéo lấy cách tay của Cố Minh Thành theo bản năng.
“Anh không phải không tin tưởng em, anh ...” Cố Minh Thành vẫn chưa nói xong, trong xe liền có một âm thanh truyền tới: “Cố tổng, người ta sắp lạnh tới chết rồi, mau đi vào đi!”
Khương Thục Đồng lúc này mới nhìn thấy, thì ra ghế phụ kế bên ghế tài xế còn có 1 người đang ngồi, lại là ... Thử Yểu.
Trái tim Thục Đồng đột ngột như đã rơi xuống đáy vực, nghĩ tới cả trăm ngàn lí do, cũng không nghĩ tới anh lại cặp với Thử Yểu, Khương Thục Đồng thả tay Cố Minh Thành ra.
Bây giờ không nói ra được, ai là niềm vui mới, ai là tình yêu cũ.
Thật là mỉa mai!
Khương Thục Đồng cúi đầu gượng cười: “Xin lỗi Cố tổng, làm phiền rồi!”
Một mạch đi xuống núi, 1 cái nhìn cũng không nghoảnh lại lần nữa.
Cố Minh Thành không trả lời, kiếng chiếu hậu phản chiếu lên bóng dáng tuyệt vọng của cô.
Sau khi Cố Minh Thành lên xe, không vội mở cửa vào nhà, vẫn tiếp tục nhìn vào kiếng chiếu hậu.
“Cố tổng, sao thế? Đây chính là điều anh nói, hôm nay sẽ lấy hết tất cả quần áo mà anh mua cho em, không giữ lời à?” Thử Yểu từ bên phải nhìn khuôn mặt của Cố Minh Thành nói.
Cố Minh Thành hơi chau mày, không nói gì, Khương Thục Đồng mất hút ở góc quẹo, xe của anh cuối cùng cũng vào trong nhà rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡