⬅ Trước Tiếp ➡
Đúng lúc Từ Mậu Thận đi ngang qua phòng làm việc của cô ta,cửa phòng của Khương Thục Đồng là cửa kính,nhìn thấy rất rõ。
Từ Mậu Thận bước vào trong,từ bên ghế sofa lấy qua một tấm mền,giúp Khương Thục Đồng đắp lên。
Anh ta cong người lại,cận thận sợ làm cho Khương Thục Đồng tỉnh dậy,không ngờ đến,giấc ngủ của Khương Thục Đồng không sâu lắm,liền tỉnh dậy,y như bị làm hoảng sợ vậy,trong miệng cô ta nói một câu - - Minh Thành。
Trong miệng đang gọi - - Rốt cuộc là tên của người nào vậy。
Từ Mậu Thận sửng sờ。
Khương Thục Đồng cũng mới nhìn rõ là Từ Mậu Thận,muốn đắp mền cho cô ta,mới có một sự ngại ngùng như đang đem chuyện tốt biến thành chuyện xấu vậy,chỉ cười cười,nói một câu,“Xin lỗi,Từ Tổng,tôi ngủ quên rồi!”
“Không sao,cô cũng mệt rồi đấy。” Từ Mậu Thận nói một câu,mang tấm mền đưa cho Khương Thục Đồng sau đó quay đi。
Mấy ngày sau,nhân viên bên dưới đã có lời đồn,nói là Từ Mậu Thận đã tốt với Khương Thục Đồng,vì hôm đó nhân viên đi ngang qua phòng làm việc của Khương Thục Đồng,đúng lúc nhìn thấy dáng lưng của Từ Mậu Thận,đang hôn Khương Thục Đồng - -
Chuyện không có thật lại truyền ra ngoài,sau đó lại cộng thêm một chút tin tức khác,nói Từ Mậu Thận cho Khương Thục Đồng đến MỸ học tập,đến Amon làm việc,mang quan hệ của cô ta chuyển qua đây,hoàn toàn do anh ta có lòng riêng tư。
Không may,lời đồn Từ Mậu Thận hôn Khương Thục Đồng,đã truyền đế tai của Cố Minh Thành。
Sau đó,một buổi trưa nào đó,điện thoại của Từ Mậu Thận và Khương Thục Đồng đều nhận được một tin wechat,Cố Minh Thành nói lâu lắm không có tụ hợp lại rồi,muốn cùng nhau ăn buổi cơm。
Khương Thục Đồng và Từ Mậu Thận vốn dĩ đi mà không biết Cố Minh Thành đã mời đối phương,cảm thấy ngạc nhiên đó,đúng lúc Từ Mậu Thận đến điểm hẹn,cũng dẫn theo Khương Thục Đông đi。
Rõ ràng cũng không nghĩ nhiều như vậy。
Đến khách sạn,nhìn thấy hình dáng của Cố Minh Thành,anh ta dựa vào ghế,trên tay đang cầm thực đơn,y như nhờ nhân viên phục vụ gọi món。
Tình cờ quay đầu,nhìn thấy Từ Mậu Thận và Khương Thục Đồng cùng nhau đến đây。
Họ - - Cùng nhau đến。
Từ Mậu Thận và Khương Thục Đồng cũng không chú ý đến Cố Minh Thành có điều gì khác thường,hai người đã ngồi vào bàn。
Cố Minh Thành cười nhẹ,“Đúng rồi,tôi cũng gọi Niếp Thanh Thành đến đây,cô ta đối với anh không phải cũng có chút tình cảm hay sao?”
Sắc mặt của Từ Mậu Thận có chút ngại。
Khương Thục Đồng cũng có cảm giác như được gợi ý vậy,thì ra Niếp Thanh Thành thích Từ Mậu Thận sao?Bản thân quả nhiên không biết,hèn chi lúc đó Từ Mậu Thận giới thiệu Niếp Thanh Thanh cho cô ta quen biết,nói cô ta có thể giúp bản thân。Niếp Thanh Thanh và bản thân cũng rất tốt chứ。
Nhưng mà,đối với tâm tư của Cố Minh Thành,Khương Thục Đồng giống như cũng biết chút ít,lần này ăn cơm,anh ta là đang nhắc nhỡ Từ Mậu Thận và Khương Thục Đồng hai người,phải giữ khoảng cách。
⬅ Trước Tiếp ➡