Sau đó thì quay về。
Khi đang đứng trước cửa nhà Khương Vũ Vi đón xe buýt,Khương Thục Đồng nhìn thấy xe của Cố Minh Thành lái qua đây。
Trên đường rất nhiều người,xe chạy qua chạy lại,cô ta cũng không chắc người đến đây là Cố Minh Thành nữa ,nhưng mà,xe đậu trước cửa nhà Khương Vũ Vi,một người cao to đẹp trai từ trên xe bước xuống - - Quả nhiên là Cố Minh Thành。
Từ khi lần trước Khương Vũ Vi nói qua,cô ta đến tìm Cố Minh Thành,ngay sau khi nói ra những lời lo lắng cho Cố Minh Thành,Khương Thục Đồng lại bắt đầu suy nghĩ nhiều。
Phụ nữ là một động vật rất cảm tính,có khi trong mắt cũng không thể lọt vào một hạt cát nhỏ。
Sau khi Khương Thục Đồng lên xe buýt,đã gửi cho Cố Minh Thành một tin wechat:Đang ở đâu?
Hôm nay Cố Minh Thành mang tờ chi phiếu năm trăm ngàn đến cho Khương Vũ Vi,trước khi làm chuyện đó có hứa với cô ta,hơn nữa,Khương Vũ Vi lại vì chuyện đó khiến cho thân thể bị tổn thương。
Anh ta mang tờ chi phiếu để trên bàn của Khương Vũ Vi,thì nhận được tin wechat của Khương Thục Đồng。
Anh ta tuỳ ý trả lời một câu:Ở công ty。
Không đầu không đuôi gì cả。
Khương Vũ Vi từ trên giường ngồi dậy,nhìn tờ chi phiếu trên bàn,như bị hốc vào mũi vậy,nói một câu, “Xem ra trong mắt Cố Tổng,tôi là người phụ nữ có thể dùng tiền mà giải quyết được sao?”
Cố Minh Thành nâng chân mày và cười sặc,“Chê ít sao?Nếu như chê ít,tôi có thể cho thêm,còn cô,thứ tôi có thể cho chỉ có tiền thôi,ngoài ra thứ khác,thứ mà Khương tiểu thư muốn có,tôi thực sự không thể cho được。”
Cặp mắt lạnh lùng của Khương Vũ Vi nhìn ra hướng cửa sổ,cái gì cũng không nói。
Điện thoại của Cố Minh Thành lại reo lên:Hiện nay em muốn đến công ty tìm anh。
Cố Minh Thành nhìn vào đồng hồ,hiện nay anh ta sẽ nhanh chóng quay lại công ty,nhất định sẽ đến kịp。
Vì tránh sự nghi ngờ của Khương Thục Đồng,anh ta không hỏi nhiều,chỉ là nói một câu:Được。
Khương Thục Đồng ngồi xe buýt đến công ty của Cố Minh Thành,là ngược đường đó,muốn đến công ty của anh ta,cô ta phải đợi xe buýt đến trạm,sau đó ngồi lại phương hướng ngược lại,khi cô ta đã xuống xe,đang đợi xe buýt,xe của Cố Minh Thành đã về đến công ty,trên cơ bản,chuyện của Khương Vũ Vi,thì không có kết cuộc gì hết,anh ta chỉ có thể làm những điều này thôi。
Sau khi Khương Thục Đồng đến công ty của Cố Minh Thành,khi đang lên lầu,đúng lúc gặp được Tiết Lan,Tiết Lan nhìn thấy bộ dạng của Khương Thục Đồng có chút không vui và vội vàng,hỏi một câu,“Bị sao vậy?Thục Đồng?Ghen tuông rồi sao?”
“Đâu có?” Khương Thục Đồng có chút như bị người khác nhìn được điểm yếu của mình vậy,trong lòng nghĩ,biểu tình của sự ghen tuông,cô ta biểu hiện rất rõ ràng sao?
Tiết Lan không đợi Khương Thục Đồng trả lời,thì bước đến bên cạnh cô ta,câu nói đó rõ rằng là sự thật chắc như đống đinh vậy。
“Đợi tí。” Khương Thục Đồng quay người hỏi cô ta, “Sao cô biết tôi ghen tuông vậy?”
“Thực sự ghen tuông rồi sao?Lúc nãy tôi chỉ đoán thôi,xem bộ dạng của cô,giống như bị người khác cướp đi báu vật vậy!” Tiếp đó,cười cười thì bước đi。