Khi Cố Tổng vừa quay đầu,nhìn thấy khương Thục Đồng。
Anh ta khoắc trên người một áo sơ mi đen,hở một nút áo phần trên,nhàn nhã lại không gò bó,ánh mắt tinh anh,trên tay đang đùa nghịch chiếc bật lửa đặt trên bàn,“ Thì ra là Lục Phu Nhân。”
Khương Thục Đồng có chút đơ ngơ,trước đó,cô chưa từng gặp qua Cố Tổng,câu nói “ Thì ra ” từ đâu mà ra ?
Khương Thục Đồng đến trễ,cô tự phạt uống một ly,vì nhìn thấy vẻ mặt khó xử giữa Lục Chí Khiêm và Cố Tổng,cho nên ,cô ta cũng phải mời Cố Mình Thành một ly。
Cố Mình Thành nhẹ nhàn nghiêng đầu,ngước lên nhìn sang Khương Thục Đồng bên cạnh,liếm môi cười nhẹ,“ Lục Phu Nhân đích thân mời tôi sao ? ”
“ Khống uống sao ? ”
Cố Mình Thành nâng ly,cả ly rượu vang uống vào bụng。
Dự án này như vậy là thành công rồi。
Lục Chí Khiêm không vì sự trợ giúp của Khương Thục Đồng,mà tỏ ra có một chút lòng biết ơn。
Trên đường quay về,anh ta mở miệng ra lại gọi Khương Thục Đồng là “ Dâm phụ ” , Khương Thục Đồng có chút nghe không lọt tai,nghiêng đầu qua nhìn ra hướng cửa sổ。
“ Cố Minh Thành là người như thế nào,là người tinh anh quyết đoán trên thương trường,liên tục năm ngày không ngừng tay thu mua sáu công ty,đôi mắt sắc bén khiến cấp dưới không dám có nửa lời dối trá,trước khi cô đi , tôi gần như không hy vọng gì nhiều,nhưng khi cô đi rồi,tình hình lại được thay đổi 。” Khẩu khí của Lục Chí Khiêm không có chút hoà nhã 。
“ Vì là người như thế,mỹ nhân kế chắc chắn gặp qua không ít ,những người lên giường với anh ta chắc cũng không ít,anh ta có thể cho anh dự án này-- ” Ánh mắt của Khương Thục Đồng nhìn ra hướng cửa sổ,khi đó mời rượu Cố Tổng ,chỉ là cảm thấy không khí có chút khó xử,muốn làm dịu lại chút không khí,cô ấy tiếp tục nói,“ Chắc chắn có nguyên nhân khác,hơn nữa,tôi không làm gì cả。 ”
Lục Chí Khiêm cũng không hiểu ,nghiêng đầu qua nhìn sang Khương Thục Đồng bên cạnh。
Khuôn mặt nhỏ xinh xắn,lông mi dài,mắt to tròn,mũi cao thẳng,thân hình mảnh mai,nhìn sau cũng là một vật tốt đẹp,nếu như không vì lần kiểm tra sức khoẻ trước hôn nhân kia,Lục Chí Khiêm chắc chắn mỗi đêm cũng phải khiến cô ta van xin mới thôi。
Và Cố Minh Thành,cũng là một người đàn ông。
Nhưng sự thay đổi đột ngột của Cố Minh Thành trên bàn rượu,Lục Chí Khiêm vẫn không hiểu 。
Khương Thục Đồng không có đi làm,vừa tốt nghiệp đã kết hôn với Lục Chí Khiêm,hôm nay khi đang đi dạo tại trung tâm mua sắm,có một người phụ nữ xuất hiện bên cạnh chiếc gương của nhà vệ sinh。
Là Ngôn Hy。
Cô ta mở rộng bàn tay,“ Là Lục Phu Nhân sao ,đoạn video hôm đó do tôi gửi cho cô đó,chiếc nhẫn trên tay ,cũng do Lục Thiếu Gia đeo cho tôi !”
Cô ta khoe chiếc nhẫn trên tay,carat của viên kim cương to đến nỗi khiến Khương Thục Đồng cũng có chút đố kỵ ,cô ta trả lời ,“ Tôi cũng muốn ly hôn đấy,trong nữa năm qua những người phụ nữ như cô nhiều đến khiến tôi đau đầu,nhưng Lục Chí Khiêm không chịu ly hôn,chuyện ly hôn tôi bàn với với anh ta nhiều lần rồi ,những người phụ nữ bên ngoài của anh ta cũng thay qua rất nhiều ,nhưng anh ta nhất quyết không chịu ly hôn。Chẳng hạn có thể nào nhờ cô yêu cầu anh ta ly hôn với tôi ? ”
Chiêu trò này,Ngôn Hy chưa gặp qua,Khương Thục Đồng đã kiêu ngạo quay lưng đi 。
Tối hôm đó bàn chuyện “ Ly hôn ” với Lục Chí Khiêm,Lục Chí Khiêm một tay quăng chiếc ly trên tay xuống sàn nhà, “ Để mắt tới người đàn ông tạp nham nào rồi,hả ? Muốn ly hôn với tôi !Cô không có cửa đâu,trái lại tôi thì thích sống trong vườn hoa vạn người đẹp,cô không phải cảm thấy cô đơn sao,nếu cô đơn cô có thể ra ngoài kiếm đàn ông mà! ”
Anh ta một tay đẩy Khương Thục Đồng vào tường,Khương Thục Đồng bị đụng tới đau cả lưng,hai ngày cãi nhỏ,ba ngày cãi to,cuộc sống như thế này,cô ta đã sống quá đủ rồi,chưa kể,những ngày tháng như thế này chẳng khác gì giống như ở góa。