⬅ Trước Tiếp ➡

"Lần sau muốn cảm kích người khác chỉ cần chân thành nói cảm ơn, đừng có lên mặt đem tiền ra nói. Một chút thành ý cũng không có. Mấy năm qua Đằng Tổng bồi dưỡng con gái xem ra đều phí công vô ích rồi."
"Chú... "
Triệu Dịch Đông nheo mắt nguy hiểm "Đã bảo đừng gọi chú. Tai có vấn đề à?"
Đằng Duy Yến trước giờ được cha mẹ yêu thương cưng chiều, chưa từng bị người ta dạy dỗ cay nghiệt như vậy, dù hắn trông lớn hơn cô rất nhiều tuổi nhưng cũng không nên ỷ đó mà khiển trách cô chứ? Còn nữa, người này nói chuyện cứ phải mang theo thái độ châm biếm ghét bỏ mới chịu, giống như cô có thù với hắn vậy Cô nghẹn ngào đỏ mắt "Ngài ghét tôi như vậy thì vừa rồi cứu tôi làm gì, sao không để tôi chết quách đi cho xong Hức..."
Nghe tiếng khóc thút thít, Triệu Dịch Đông mới biết mình đã "dạy dỗ" quá tay, chọc cho người ta khóc không khép nổi miệng.
Tự nhiên hắn thấy cũng có lỗi.
Cùng lúc này, Nguyên Diệu gõ cửa đi vào "Chủ tịch, Đằng thiếu gia tới rồi ạ."
"Duy Yến "
Đằng Duy Yến nghe tiếng anh mình gọi, khuôn mặt xinh xắn ngước lên "Anh hai "
"Duy Yến, không sao chứ, sao lại khóc thành thế này... Đừng lo, anh hai lập tức đưa em về nhà." Đằng Nghị ôm cô bé vào lòng xoa xoa, hướng Triệu Dịch Đông cảm tạ "Cảm ơn chủ tịch Triệu, tôi nhất định sẽ tường thuật chuyện này lại với cha, sẽ đền ơn ngài xứng đáng."
"Duy Yến, mau cảm ơn chú Triệu đi "
============================================================
Đằng Duy Yến ngậm miệng, bướng bỉnh đến mức không thể cạy nổi một chữ. Dường như trước khi anh đến, hai người này đã có xích mích gì đó. Duy Yến là đứa trẻ ngoan, sẽ không vô lễ với ân nhân cứu mình.
Không hiểu sao Đằng Nghị thấy cô bé như này cũng tốt, nó mà có thiện cảm với Triệu Dịch Đông ngược lại mới là vấn đề lớn
"Không cần cảm ơn, dẫn người về đi."
Triệu Dịch Đông nhìn đôi nam nữ đứng đó, chợt nhận ra cách biệt tuổi tác giữa bản thân và bọn chúng thật sự rất lớn. Ngước lên một chút, hắn vô tình chạm vào cái liếc mắt giận dỗi của Duy Yến.
Bất chợt hắn bật cười khe khẽ, cúi đầu chỉnh lại kính mắt, còn Đằng Duy Yến nhìn đến ngẩn người... hắn, vừa rồi ông chú già cáu bẳn này cười với cô? Có phải cô hoa mắt không? Trước khi cô đi, Triệu Dịch Đông bóng gió một câu "Nhõng nhẽo như vậy thì làm được việc gì lớn chứ?"
Một câu đó châm cho Duy Yến toàn thân khó chịu, lúc xuống đến bãi đỗ xe cô vẫn còn lải nhải trách móc "Vì sao anh gọi ông ấy là chú được mà tới khi em gọi liền bị mắng te tua "
Đằng Nghị lái xe, không tập trung lắm mà đáp "Lão ta mắng em?"
"Mắng, mắng nhiều lắm. Huhụ.. em không phục đâu "
"Phục hay không phục cái gì, tốt nhất là tránh xa gã ta ra. Gã chính là Triệu Dịch Đông tân chủ tịch Trung Đỉnh đấy." Anh hạ thấp giọng, lúc nói đến vấn đề này giọng trở nên cực kì nghiêm túc "Gã là đối thủ một mất một còn của cha, em tốt nhất đừng nên dây vào. Cẩn thận bị vầy cho không con mẩu xương."
"Anh dặn em đấy, tuyệt đối tránh lão xa một chút. Em sẽ không biết người ấy nguy hiểm đến mức nào đâụ"
Duy Yến nghiêm túc gật đầu, nhưng thực chất tâm hồn đã bị một nụ khẽ lúc nãy của người đàn ông thu hút.
Người đa tâm, rất dễ vì một động thái của người khác mà nghĩ nhiềụ


⬅ Trước Tiếp ➡