⬅ Trước Tiếp ➡

Tầm hai mươi phút sau hắn từ trong bếp bưng ra hai bát mì nóng hổi, cởi tạp dề, gọi "Ra ăn trưa nào Duy Yến, sao thế, sao còn thay chưa xong?"
Đâu rồi nhỉ, sao không thấy cô bé đáp vậy?
"Duy Yến, cháu gặp vấn đề gì sao?" Triệu Dịch Đông tiến gần đến phòng mình, áp tai lên cửa lắng nghe, bên trong không có lấy một tiếng động.
Lông mày hắn nhíu lại thật chặt. Không lẽ đã xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn rồi?
Vào lúc hắn đang muốn tung cửa xông vào thì giọng của cô vang lên gấp gáp "Cháu ra ngay đây "
Cửa phòng bật mở, Triệu Dịch Đông nhìn thấy cô mặc chiếc áo sơ mi màu trắng rộng thùng thình của hắn bẽn lẽn đứng đó, ba vòng chuẩn mực, đôi mắt phiếm hồng, tròng mắt có chút lấp lánh như sắp rơi lệ.
Hô hấp của Triệu Dịch Đông trở nên mất kiểm soát, hình ảnh này... thật sự khiến máu nóng trên người hắn dồn lên não. Đôi mắt của hắn nóng rực, cổ họng khô khốc, rồi chuyện gì đến cũng đến, ở phía dưới hắn... có phản ứng.
Dù là gã đàn ông nào nhìn thấy trong nhà mình có thêm một người con gái xinh đẹp thơm ngát lại còn mặc áo sơ mi của mình, là người có sinh lý bình thường thì ai cũng sẽ cương. Hình như trò đùa của hắn hơi quá trớn rồi
Hắn chỉ muốn nhìn cô nhóc chật vật khi không có quần áo mặc, phải ngượng ngùng trước hắn, nhưng cuối cùng người rơi vào bế tắc lại là hắn.
Thế này có phải là gậy ông đập lưng ông không nhỉ?
"Chú... chú đừng có cười tôi."
Đằng Duy Yến cũng muốn khóc lắm rồi, cô tắm xong liền lấy áo sơ mi của hắn mặc vào thử, cỡ người hắn cao lớn vạm vỡ nên cô mặc vào rộng thùng thình. Mặc rồi mới thấy mình chơi ngụ.. đã tới nhà đàn ông lạ còn mặc đồ của chú ta, cô làm như thế có bị hắn xem là quá dễ dãi hay không?
Vậy là cô dành cả hai mươi phút ngồi giặt rồi đem bộ quần áo cũ của mình ra ban công phơi, không thể cứ mặc như vầy được.
"Tôi không cười cháụ Là do tôi suy nghĩ không được chu toàn."
Giọng hắn trầm khàn hơn bình thường, Đằng Duy Yến sợ muốn chết nhưng vẫn vờ như không biết gì, chỉ còn cách này mới khiến cả hai không ngại.
Triệu Dịch Đông nghĩ một chút rồi nói "Để tôi gọi trợ lý mua cho cháu một bộ quần áo."
"Không cần đâu, cha mẹ mà thấy cháu mặc đồ khác, họ sẽ còn nghi ngờ hơn."
Không nói thì thôi, nói xong câu này cả hai lại càng giống như rơi vào tình huống vụng trộm yêu đương nhưng sợ cha mẹ biết.
Bước qua cái tuổi bốn mươi rồi, chưa lần nào mà Triệu Dịch Đông thấy cái mặt già của mình cũng biết xấu hổ giống như lúc này. Cả hai đồng thời hiểu ý nhau, mắt không chạm đến đối phương lòng liền yên định, ra bàn ngồi ăn cơm.
Bầu không khí đang áp lực, bỗng nhiên cô nghe hắn hỏi "Cha cháu quản cháu rất chặt?"
============================================================
Trẻ Mười Tám
"Cũng có thể nói thế ạ..." Cô hút cọng mì từ tốn, ăn đáng yêu như một chú thỏ "Đó là lý do vì sao đến giờ cháu chưa từng có bạn trai."
Triệu Dịch Đông hứng thú "ồ" một tiếng.
Vậy là trong suốt bữa cơm còn lại hai người không hề nói một lời nào, nếu có vô tình chạm mắt cũng quay đi thật nhanh.
Đợi quần áo khô ráo là lúc ba giờ chiều, cuối cùng Đằng Duy Yến cũng có thể thở phào. Cô nhanh chóng thay đồ rồi rời khỏi nhà hắn.


⬅ Trước Tiếp ➡