⬅ Trước Tiếp ➡

Trên đường tới nhà hàng, hắn có hỏi cô vài câu về chuyện học hành này nọ, cách trò chuyện tương đối giống như người lớn đang hỏi chuyện con trẻ, nhưng Đằng Duy Yến không biết lại phát sốt cái gì mà cảm thấy rất sung sướng khi được hắn quan tâm kiểu đó.
Đi ăn với chủ tịch... đúng là không thể ăn đồ vỉa hè qua loa được, Triệu Dịch Đông trực tiếp lái xe đưa cô đến nhà hàng Thái thật sang thật lớn nằm ở đường Y.
Đằng Duy Yến thò đầu nhìn ra trước liền bị hắn đẩy ngược trở về "Ngồi ngay ngắn lại, sắp xuống bãi đỗ xe rồi đừng có chồm lên trước."
Cô không dám tò mò nữa, nghiêm túc ngồi về chỗ cũ. Nhưng chưa được bao lâu thì bụng có chút ê ẩm. Cô đặt tay lên bụng, mặt thoắt cái đã trắng bệch, hai bên thái dương rỉ ra mồ hôi tinh mịn.
Triệu Dịch Đông mải tìm vị trí thích hợp để đỗ xe nên không chú ý đến cô, lát nữa đi xuống Đằng Duy Yến cố nhịn đau không nói cho nên hắn cũng không có phát hiện ra.
"Ngài Triệu, phòng bao đã được đặt trước, xin mời ngài đi theo tôi." Có lẽ Triệu Dịch Đông là khách VIP ở chỗ này, vì khi vừa thấy hắn phục vụ ngay lập tức nhận ra.
Kiến trúc nơi này mang hơi thở đường phố nhiệt đới, vừa thoáng đãng sạch sẽ, xung quanh lối đi còn bố trí rất nhiều cây xanh.
Hai người theo chân phục vụ đi sâu vào trong, Triệu Dịch Đông hiếm khi cao hứng giới thiệu "Nhà hàng này do bạn tôi mở, bình thường mấy lão già chúng tôi vẫn hay tụ tập ở đây để ăn cơm."
"Cũng đâu có già lắm..."
Đằng Duy Yến ho khụ khụ, cô không thể nào liên tưởng khuôn mặt phong độ lịch lãm của hắn với hai chữ "lão già", nhưng biết làm sao đây, sự thật là hắn đã ngoài 4rồi.
"Hửm, cháu nói gì?"
============================================================
Kỳ Kinh Nguyệt Tới Thật Đúng Lúc
"Hửm, cháu nói gì?"
"Không có gì." Vội vàng phủ nhận.
"Lát nữa nếu không ăn được mấy món nặng thì gọi thanh đạm một chút, đây là lần đầu tôi dùng bữa một mình với phái nữ nhỏ tuổi cho nên không biết cách săn sóc đâu đấy."
Đằng Duy Yến ngoan ngoãn đi theo sau lưng hắn như cái đuôi nhỏ "Dạ vâng, cháu ăn rất khỏe, không kén đâu ạ."
Lần đầu đi ăn với phái nữ nhỏ tuổi cơ đấy, trong lòng cô bỗng nhiên nhảy nhót vui vẻ.
Nhưng vui vẻ chưa được bao lâu thì vấn đề bắt đầu phát sinh. Đằng Duy Yến tuy đau bụng, song, cô không hề nghĩ mình sẽ đến kỳ kinh nguyệt ngay lúc này, thất thố ngay trước mặt ông chú khó tính Triệu Dịch Đông
Ôi, mặt mũi của cô...
Lúc đặt mông xuống ghế, cô cảm nhận ở bên dưới "ràó ra một cái rất rõ. Dù không tận mắt trông thấy nhưng cô biết nó ướt cả ghế, chắc chắn là vậy Đằng Duy Yến mím môi, bất giác gồng mình lên, hai tay ngay ngắn đặt lên đùi, khuôn mặt tái nhợt hề hề trông vô cùng đáng thương.
Triệu Dịch Đông gọi cô mấy tiếng mà không nghe đáp thì mới nhận ra dị thường "Cháu làm sao vậy?"
"..."
Hắn rướn người ra trước, cách chiếc bàn ở giữa mà sờ tay lên trán cô "Nhiệt độ bình thường mà sao mặt tái mét thế kia?"
Vốn dĩ cô còn có thể kiên cường được thêm một chút, nhưng khi vừa nghe hắn hỏi thì bối rối và lo lắng bỗng nhiên ùa ra như sóng dữ, cô hoang mang nhìn hắn, nói năng ngập ngừng lí nhí "Chú ơi."
"Cháụ.. tới kì kinh nguyệt."
"Nhưng cháu có thể lo được... không mang phiền toái cho chú..."


⬅ Trước Tiếp ➡