Chương 10
"Chủ tịch Triệu đang họp, tôi có thể sắp xếp phòng chờ cho cô, không biết cô có muốn chờ gặp ngài ấy hay không?" Thư ký nhìn đồng hồ "Giờ này chắc ngài ấy họp sắp xong rồi "
Đằng Duy Yến vốn định từ chối, cô mà gặp Triệu Dịch Đông thì biểu cảm không còn gì khác ngoài xấu hổ và khó xử, vậy thì gặp làm gì? Triệu Dịch Đông chắc cũng không mong gặp lại cô đâụ
Nhưng ngày hôm đó hắn nặng lời với cô quá mức, nếu không gặp để nói rõ thì tâm bệnh trong lòng càng nặng hơn.
Cô gái cắn môi đắn đo, cuối cùng cũng hạ quyết tâm "Vậy tôi đợi ạ."
============================================================
"Mời cô đi theo tôi vào phòng chờ." Thư ký mỉm cười dẫn đường.
Đằng Duy Yến chán nản ngồi chờ hắn hơn nửa tiếng, cô chơi đi chơi lại đến thuộc lòng ván game mà hắn vẫn còn chưa họp xong. Chờ không nổi nữa, cô báo với thư ký một tiếng rồi ra về.
Cũng cùng lúc đó, cửa phòng họp luôn đóng chặt bỗng bật ra, các lãnh đạo tập đoàn Trung Đỉnh đi ra cùng nhau, vừa đi vừa bàn bạc sôi nổi.
Nhìn thấy dáng người cao lớn của Triệu chủ tịch, thư ký khéo léo đi đến gần hắn, thuật lại "Thưa chủ tịch, vừa rồi có Đằng tiểu thư đến tìm ngài trả đồ."
"Đằng tiểu thư?" Triệu Dịch Đông gấp notebook lại.
"Vâng, là Đằng Duy Yến ấy ạ, cô bé tầm tuổi học sinh cấp ba. Đợi ngài nửa tiếng nhưng không thấy nên cô ấy đi rồi."
Nói rồi cô cung kính đưa túi đồ sang cho hắn, Triệu Dịch Đông mở ra nhìn, bên trong vậy mà lại là chiếc áo vest hắn phủ lên người cô đêm đó. Cô bé đã giặt sạch sẽ, gấp gọn rồi mới đem trả. Nhìn nếp gấp này, không biết người kia đã cẩn thận sửa đi sửa lại bao nhiêu lần.
Hôm đó hắn say nên nói quá lời, cứ tưởng Đằng Duy Yến sẽ tổn thương lòng tự trọng, giận cá chém thớt mà vứt luôn chiếc áo này rồi.
Triệu Dịch Đông gật đầu với thư ký, sải bước rời đi. Thư ký thở phào một hơi, đứng gần chủ tịch có chút xíu thôi mà áp lực muốn chết
Chưa kịp cảm thán xong, đột nhiên không hiểu vì sao Triệu Dịch Đông quay trở lại, hỏi "Cô bé rời đi lâu chưa?"
"Vừa mới đi thôi ạ, khoảng mười phút."
Triệu Dịch Đông nghe xong lập tức trở về văn phòng nhanh như một cơn gió, chốc lát sau, thư ký đã thấy hắn cầm theo chìa khóa và túi công văn đi ra khỏi phòng. Dáng vẻ có bộ rất vội vã.
Giữa trưa nắng oi ả, Đằng Duy Yến không mang theo nón, mồ hôi đã sớm nhễ nhại thấm ướt vạt áo sơ mi sau lưng. Trung Đỉnh tọa lạc ở khu vành đai 3, xung quanh đây là cao ốc thương nghiệp, không cho taxi đi vào. Muốn bắt xe buộc cô phải đi ra đường lớn, mà đường lớn lại cách nơi này tương đối xa.
Đang rảo bước, đột nhiên cô nhận ra chiếc xe Audi ở phía sau hình như đang đi theo mình? Đằng Duy Yến khựng lại, tròn mắt nhìn chiếc xe đang chạy sát sau lưng cô với tốc độ như rùa bò. Chủ xe này... là ai được đây? Chắc hẳn không phải Triệu Dịch Đông bởi vì lần trước hắn cứu cô, cô thấy hắn đi Porsche dòng Cayenne Platinum. Còn người này lại chạy Audi...
"Hay do mình nghĩ nhiều nhỉ?"
Đằng Duy Yến nghĩ thầm, ngoảnh mặt bước đi.