⬅ Trước Tiếp ➡
Một bàn tay đỡ lấy eo cô, nhẹ nhàng nâng lên, đưa cô lên trên.
Đầu ngón tay để lại trên eo cô một cảm giác nhanh nhẹn nhưng mạnh mẽ, khi cô đứng trên bậc thang quay đầu lại thì vừa vặn chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Hạ Đình Châụ
Có lẽ là quá đột ngột, khoảng cách giữa mắt và mắt vượt quá giới hạn an toàn, tim Sương Tự giống như bị điện giật mà nảy lên một cái.
Cô "...lỗi."
Tay Hạ Đình Châu thu về, đút vào túi quần, với cái vẻ mặt không quan tâm kia, so với việc đỡ cô, càng giống như là vì cô đạp lên người mình mà đẩy người ra hơn.
"Lỗi gì. Lên cầu thang thôi mà cũng có thể té, có muốn tôi gọi anh trai em tìm cái giỏ em bé để treo em lên không?"
Giọng điệu của anh ta rất thoải mái, nhưng lời này vẫn không thể gọi là dễ nghe, đám người Nhạc Tử Phong phía trước đều quay đầu lại.
Sương Tự nghiêng người nhường đường "Anh đi trước đi."
Hạ Đình Châu lướt qua người cô, đi lên trên.
Nhạc Tử Phong nói "Cậu nói xem cậu làm gì mà cứ chèn ép em gái thế, có chút lòng dạ của anh trai không hả?"
Hạ Đình Châu không hề nao núng "Cô ấy cũng có gọi tôi là anh trai đâụ"
Hôm nay không nhiều người đến lắm, đều là mấy ông anh mà cô quen, Nhạc Tử Phong dẫn cô vào phòng riêng, gọi nhân viên phục vụ không biết kiếm đâu ra một chai bia trái cây, cạy nắp đưa cho cô.
Sương Tự thầm nghĩ, đồ uống cho con nít, xem thường ai chứ.
Nhạc Tử Phong gọi cô đến ngồi bên cạnh, bên tay phải chính là ghế sô pha đơn của Hạ Đình Châụ
Người này đi đến đâu cũng mang theo cái vẻ lười biếng cực độ, tựa người vào sô pha, lập tức có người biết ý đưa thuốc lá và rót rượu cho anh.
Bọn họ nói chuyện phần lớn đều là mấy thứ kiểu như tài chính, tương lai, đầu tư mạo hiểm, vốn cổ phần tư nhân gì đó, Sương Tự không có hứng thú với tài chính, nghe cũng chẳng hiểu gì.
Một lát sau, không biết thế nào lại nói đến Thẩm duật đang bị cảm.
"Nghe nói ngôi sao lớn trốn việc từ đoàn phim chạy đến chăm sóc cậu ta, đúng là một lòng một dạ với cậu ta mà."
"Một lòng một dạ thì có ích gì, người phụ nữ nào mà chẳng si mê cậu ta?" Nhạc Tử Phong nói, "Ngôi sao lớn hôm nay vừa bị đuổi đi, ở sân bay còn bị fan chặn lại, cậu không xem tin tức à?"
Sương Tự cúi đầu uống bia trái cây, đưa hay không đưa đi, cũng chẳng liên quan gì đến cô.
"Em gái cũng đến tuổi yêu đương rồi nhỉ." Có người hỏi cô, "Ở nước ngoài có quen bạn trai không?"
Sương Tự không ngờ đề tài đột nhiên lại kéo đến người mình, ngập ngừng một lát rồi đáp "Có quen."
Thật ra là chưa từng yêu đương, nhưng cô cảm thấy nói đã từng yêu đương có thể bớt đi rất nhiều phiền phức.
Tiếp đó lại nghĩ, nếu cô có bạn trai, Phó Vân có lẽ sẽ yên tâm hơn, không còn xem cô là một kẻ trộm trong nhà luôn rình mò Thẩm duật nữa chứ?
Nhạc Tử Phong kinh ngạc ồ lên một tiếng "Là thằng nhóc ngoại quốc nào thế? Trông ra sao? Là người nước ngoài hay người Trung Quốc? Sao không dẫn về cho bọn anh xem mặt mũi?"
"Chia tay rồi." Bịa chuyện cũng chẳng khó khăn gì.
"Sao lại chia tay rồi?"
Sương Tự ghét anh ta lắm chuyện, nhấp một ngụm rượu rồi nói "Chỉ là chơi bời qua đường thôi."
Lời này vừa thốt ra, không khí đều tĩnh lặng trong vài giây.
Sương Tự cảm nhận được một ánh mắt khá có sức nặng rơi xuống người mình.
Cô thuận theo ánh mắt nhìn sang, chạm phải ánh mắt của Hạ Đình Châụ
Nhìn cái gì mà nhìn?
Sương Tự không hiểu câu nói này có gì khiến bọn họ kinh ngạc.
Đám công tử bột ở đây, từng người từng người một, số phụ nữ họ từng chơi qua có ai không nhiều hơn số đàn ông mà cô từng quen biết.
⬅ Trước Tiếp ➡