⬅ Trước Tiếp ➡
Bất chợt, cô vỗ mạnh lên mặt mình, “Niên Tiểu Mộ, tỉnh lại ngay! Hiện tại người đáng thương chính là mày!”
 
Dư Việt Hàn yêu thương Tiểu Lục Lục như vậy, làm sao có thể nhìn Phương Chân Y ngược đãi cô bé được.
 
Cô cần phải lo lắng cho chính cô thì hơn. Cô vừa mới báo tin vui với Đàm Băng Băng, nói mình đã phỏng vấn thành công, nhưng chưa hết một ngày đã bị đuổi việc…
 
Phải giải thích thế nào?
 
Nói là, thật ra Dư Việt Hàn là một tên vô cùng biến thái, làm việc ở nhà họ Dư rất nguy hiểm?
 
Hay là nói, Dư Việt Hàn quá ngu ngốc, chỉ số thông minh quá thấp sẽ lây bệnh?
 
Không được, không được, cô mà nói thế chắc Đàm Băng Băng sẽ đánh cô thành đồ ngốc luôn…
 
Cô phải nhanh chóng tìm một công việc nào đó để ổn định chủ nợ của mình mới được.
 
Niên Tiểu Mộ giơ tay vẫy một chiếc xe, lên xe, nhanh chóng biến mất ở cửa nhà họ Dư…
 

 
Biệt thự nhà họ Dư.
 
Trong phòng ngủ chính.
 
Sắc mặt Dư Việt Hàn vô cùng âm trầm, Tiểu Lục Lục khóc mãi cũng không chịu dừng lại, cuối cùng mệt mỏi quá liền ngủ thiếp trên tay anh.
 
Nhìn khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm che kín nước mắt của cô bé, mày anh nhíu lại thành một đường thẳng.
 
Ngực giống như bị thứ gì đó đè nặng, khó chịu không thở nổi.
 
Cô bé ở bên anh hai năm, nhưng chưa từng khóc như thế này bao giờ.
 
Cô bé mới ở với Niên Tiểu Mộ một ngày…
 
Nhớ tới cái tên kia ngực anh càng khó chịu.
 
Trong đầu hiện lên hình ảnh cô đổi thuốc cho Tiểu Lục Lục trong ánh chiều tà.
 
Tuế nguyệt tĩnh hảo, giai nhân ôn uyển*
 
*: Tháng năm tĩnh lặng, giai nhân dịu dàng
 
Lúc ấy anh đã nghĩ đến tám chữ này.
 
Cô có làm ướt hòm thuốc hay không, anh biết rõ hơn ai khác.
⬅ Trước Tiếp ➡