⬅ Trước Tiếp ➡
 
“Không phải đè… Tiểu Lục Lục, em nghe chị nói…”
 
“Bịch…”
 
Niên Tiểu Mộ hoảng hốt, cơ thể vừa chống dậy nên không ổn định, nháy mắt lại đè lên người Dư Việt Hàn, môi anh đào lập tức dán lên môi mỏng của anh…
 
Hơi thở bá đạo quen thuộc, mang theo vị bạc hà nhàn nhạt.
 
Hình ảnh hai người gặp nhau trong bệnh viện một lần nữa hiện lên trong đầu cô… Mang theo cả hơi thở chết chóc!
 
Niên Tiểu Mộ giật nảy mình, giống như bị điện giật, vội vàng đứng dậy khỏi người anh, không chút nghĩ ngợi lùi về phía sau.
 
Cô không dám nhìn thẳng Dư Việt Hàn…
 
Giờ cô nói không phải cố ý, anh có tin không?
 
Hoặc là, nói xin lỗi thì có lẽ sẽ không chết quá thảm?
 
Niên Tiểu Mộ rối rắm vài giây, cuối cùng vẫn tuân theo bản năng, lùi vào góc tường cách anh xa nhất.
 
“Tôi không cố ý, anh cho tôi xin lỗi!”
 
Dư Việt Hàn sống nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên anh bị một người phụ nữ đè xuống đất hôn…
 
Còn là ngay trước mặt con gái anh.
 
Nếu ánh mắt có thể giết người thì chắc chắn cô đã bị chém mấy ngàn mấy vạn nhát rồi!
 
Mới vừa đứng dậy, khóe mắt nhìn qua lại thấy trợ lý đang sững sờ đứng ở cửa, khiếp sợ tới mức hóa đá luôn, không nói được lời nào.
 
Tốt lắm, chuyện tốt cô làm lại có thêm một người nữa nhìn thấy!
 
“Cậu chủ, khóe miệng của anh…” Cuối cùng trợ lý cũng lấy lại tinh thần, giống như gặp quỷ, sợ tới mức nói cũng nói không hết lời.
 
“…” Dư Việt Hàn lấy ngón tay sờ lên môi, đến khi cảm thấy ươn ướt, rũ mắt xuống, trên đầu ngón tay là màu đỏ của máu.
 
“Hình như bị chảy máu…” Rất lâu sau trợ lý mới bổ sung.
 
“Câm miệng!” Dư Việt Hàn nghiến răng.
 
Loại chuyện mất mặt này, không cần phải nhắc nhở anh!
 
Niên Tiểu Mộ nghe thấy trợ lý nói, theo bản năng nhìn về phía anh.
 
⬅ Trước Tiếp ➡