⬅ Trước Tiếp ➡
“…” Cặp mắt to của Tiểu Lục Lục đảo một vòng, cô bé đến chỗ Phương Chân Y, không phải muốn cho cô ta đổi thuốc mà là dùng cánh tay không bị thương, cầm hòm thuốc rồi trở lại bên người Niên Tiểu Mộ.
 
Khóe môi cong cong, ngọt ngào nói, “Em chỉ cần chị xinh đẹp.”
 
Phương Chân y, “…!!!”
 

 
Trong phòng làm việc.
 
Dư Việt Hàn đang đọc phần tài liệu nào đó.
 
Chỉ đọc được một nửa, hơi lạnh tỏa ra từ người anh đã sắp đóng băng mọi thứ xung quanh.
 
“Cậu chủ, căn cứ vào độ hư hỏng của chiếc xe thì rất có thể cho rằng, vụ tai nạn của cô chủ nhỏ không phải ngoài ý muốn…” Trợ lý gắng gượng chịu đựng áp lực, cẩn thận báo cáo.
 
“Bộp…” Trợ lý còn chưa nói xong, Dư Việt Hàn đã quăng tập tài liệu trong tay lên mặt bàn.
 
Đôi mắt đen sâu thẳm giống như hồ sâu, lửa giận không ngừng thiêu đốt trong con ngươi, Dư Việt Hàn cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng, rất nhanh sau đó, vẻ lạnh lùng lại trở lại trên khuôn mặt của anh.
 
Đôi môi hé mở, gằn từng chữ, “Âm thầm điều tra, tôi muốn chứng cứ chính xác!”
 
“Vâng!” Trợ lý cung kính gật đầu.
 
Sau đó đưa ra hai phần tư liệu khác, đặt trước mặt anh.
 
“Tôi đã cho người điều tra bối cảnh của Phương Chân Y và Niên Tiểu Mộ, bối cảnh của Phương Chân Y rất bình thường, gia đình công nhân viên chức, cô ta là một người coi trọng quy của, nhưng mà Niên Tiểu Mộ thì…” Trợ lý rối rắm, muốn nói lại thôi.
 
“Hử?” Dư Việt Hàn nhướng mày.
 
“Dạ thưa cậu chủ, chúng tôi không điều tra được tư liệu trước năm hai mươi tuổi của Niên Tiểu Mộ, một chút đều không tra được!”
 


Trẻ trung, xinh đẹp, đầy sức sống
 
Người này, giống như chui ra từ khe đá.
 
Không có bất cứ dấu vết gì…
 
Ở thành phố H, người mà ngay cả nhà họ Dư đều không điều tra được ngoại trừ dùng tên giả thì cũng chỉ còn một khả năng khác.
 
Có người đã động tay động chân với bối cảnh của Niên Tiểu Mộ.
 
⬅ Trước Tiếp ➡