“Chị xinh đẹp ôm!” Một bàn tay nhỏ xíu, trắng nõn cầm lấy tay cô.
“…”
Niên Tiểu Mộ cúi đầu, nhìn cô nhóc trước mắt, ngây người, không biết phải làm sao.
Những người khác chỉ nghĩ rằng cô vui mừng quá đỗi nên quên mất phản ứng.
Lại không biết, từ giây phút cô gái nhỏ kia xuất hiện, hồn vía của cô đã bị đánh bay.
Cô nằm mơ cũng không nghĩ đến, đứa bé mà cô hiến máu ở bệnh viện kia lại là con gái của Dư Việt Hàn…
Cô bé tên là Tiểu Lục Lục?
Nhưng cô nhớ rõ, cô hiến máu xong liền rời đi, hai người không hề gặp nhau, sao Tiểu Lục Lục lại nhớ cô được?
Vì vậy, nghi vấn về việc tại sao cô bé chọn cô ở trong lòng Niên Tiểu Mộ còn nhiều hơn cả Dư Việt Hàn.
“Chị xinh đẹp, em dẫn chị đi xem phòng của em.” Hình như Tiểu Lục Lục thật sự rất thích cô, vừa cầm được tay cô liền không chịu buông ra.
Niên Tiểu Mộ nhìn thoáng qua cánh tay quấn đầy băng gạc của cô bé, nhớ tới cô bé vừa phẫu thuật xong, vội vàng cúi người bế cô bé lên.
Tiểu Lục Lục cũng không sợ người lạ, trực tiếp vùi vào lòng cô, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lấy ngực cô, tư thế vô cùng thân thiết.
Rõ ràng đây là lần đầu tiên hai người ở chung, lại quen thuộc giống như đã ở bên nhau từ rất lâu rồi…
Mãi cho đến khi bóng dáng hai người biến mất trước mắt, đám người cắn hạt dưa hóng chuyện mới lấy lại tinh thần.
Cả đảm người đều ngây ra như phỗng, giống như vừa bị sét đánh vậy…
Dư Việt Hàn thu lại tầm mắt, trong đầu đều là hình ảnh Tiểu Lục Lục dựa vào ngực Niên Tiểu Mộ, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.
Anh chưa từng thấy Tiểu Lục Lục thân thiết như vậy với một người khác ngoại trừ anh.
Niên Tiểu Mộ này, rốt cuộc có cái gì đặc biệt?
“Cậu chủ, còn Phương Chân Y thì…” Quản gia đi lên, cung kính dò hỏi.
“Giống Niên Tiểu Mộ, một tuần thử việc, ai giỏi hơn thì ở lại.” Dư Việt Hàn nghiêm mặt bỏ lại câu này rồi rời đi.
Bối cảnh thần bí
Trong phòng.