⬅ Trước Tiếp ➡
Dáng vẻ đoan trang hòa nhã, hơn nữa cũng xinh đẹp, nhìn qua đúng là rất chuyên nghiệp.
 
“Đúng là không tồi.” Quản gia nhìn thoáng qua, cũng gật đầu theo.
 
Cô chủ nhỏ chính là tâm can bảo bối của cậu chủ nhà bọn họ.
 
Hộ lý được tuyển phải là người tốt nhất, nếu không xảy ra sai lầm gì, bọn họ không thể gánh được trách nhiệm.
 
Tới lúc này Phương Chân Y đã cảm thấy thắng lợi đã nằm gọn trong tay cô ta. Cô ta càng thêm đắc ý, hạ thấp giọng nói, “Niên Tiểu Mộ, nếu cô biết thức thời thì tự mình chủ động rút lui sẽ tốt hơn, đỡ phải mất mặt!”
 
Niên Tiểu Mộ híp mắt lại, vừa định nói gì đó, lại thấy quản gia đứng lên.
 
Những người ngồi cạnh ông cũng đứng lên theo.
 
Hình ảnh này có chút quen thuộc…
 
Giây tiếp theo, chỉ thấy một bóng dáng cao quý chậm rãi bước đến.
 
Chỉ có thể chọn một trong hai
 
Cặp mắt đen và sâu, sống mũi vừa cao vừa thẳng, đôi môi mỏng khêu gợi hơi cong lên, cười như không cười.
 
Chiếc sơ mi trắng và quần tây đen giản dị càng tôn lên vẻ trẻ trung nhưng không thiếu quyết đoán, từng cử động của anh, dù chỉ là giơ tay nhấc chân cũng đều toát lên khí chất cao quý.
 
Khuôn mặt hoàn mỹ kia, bất kể là ai chỉ nhìn một lần thôi cũng sẽ không quên được…
 
Niên Tiểu Mộ hoàn toàn sửng sốt!
 
Nhìn thấy người đàn ông đang bước tới kia, tròng mắt cô sắp rớt khỏi hốc mắt.
 
Cô thật sự không bị hoa mắt…
 
Đúng là người đàn ông đã đụng vào cô nhưng không xin lỗi, là người đàn ông đã cướp mất nụ hôn đầu của cô!
 
Không đúng, sao người đàn ông này lại xuất hiện ở đây?
 
“Cậu chủ!” Quản gia cung kính chào. Một tia sét đột ngột bổ xuống đầu Niên Tiểu Mộ!
 
Cậu… Cậu chủ…
 
Anh chính là Dư Việt Hàn?
 
Người chủ sẽ phỏng vấn cô?
 
⬅ Trước Tiếp ➡