Nghe tin Tiết Nghi vào cung tìm mình, Thiên Thanh vui mừng bay như bay ra bên ngoài.
Tiết Nghi nắm lấy tay nàng ấy, lắc lắc mông nhỏ, bày ra bộ mặt đáng yêu, chu mỏ nói “Muội muốn nhờ tỷ giúp muội một chuyện.”
Thiên Thanh không chống đỡ nổi, lập tức đồng ý “Muội nói đi, tỷ sẽ giúp hết mình.”
Cô bé nghe vậy thì vui mừng nhảy cẫng lên “Hay quá, hay quá.”
“Ca ca của muội đang ở biên cương, muội muốn ca ca của muội được về nhà có được không?”
Sự tự tin trên mặt nhị công chúa khựng lại, thuận miệng hả một tiếng.
Tiết Nghi liền lo lắng “Không được sao ạ?”
Hai mắt cô bé bắt đầu ngập nước, rất nhanh đã rơi xuống “Đêm qua, muội thấy nương khóc vì nhớ ca ca, muội cũng nhớ ca ca, muội muốn ca ca quay về.”
Thiên Thanh trở nên lúng túng “A muội đừng khóc, tỷ sẽ nghĩ cách giúp muội mà.”
Nhưng Tiết Nghi vẫn khóc không ngừng, cô bé dùng hai tay lau nước mắt liên tục nhưng lau cỡ nào cũng không hết.
Tiết Nghi đứng bên cạnh xoa càm suy nghĩ biện pháp.
Đột nhiên nàng ấy nhớ đến một người, hai mắt lập tức sáng lên “Tỷ biết ai có thể giúp muội rồi?”
Cô bé ngẩng đầu lên, thút thít hỏi” “Là ai ạ?”
Thiên Thanh nắm lấy tay cô bé “Đi theo tỷ.”
Hai người bạch bạch chạy khỏi điện công chúa, đi về một hướng nào đó.
“Đến rồi.”
Tiết Nghi ngẩng đầu nhìn cung điện to lớn nguy nga trước mặt, mở miệng hỏi “Đây là nơi ở của ai vậy ạ?”
Thiên Thanh nói “Của ca ca tỷ.”
“Hả.”
Thiên Thanh đi tới trước mặt thủ vệ nói “Ta muốn vào gặp huynh trưởng.”
Đối với người thân thì không cần bẩm báo cũng được phép đi vào.
Thủ vệ lập tức đứng sang một bên.
“Chúng ta mau vào thôi.”
Thiên Thanh kéo tay Tiết Nghi đang ngơ ngẩn ở bên cạnh chạy vào trong.
Cung Dật đang xem công vụ thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Giọng nói của Thiên Thanh dội từ bên ngoài vào trong “Huynh trưởng, muội có chuyện muốn nhờ huynh giúp đỡ nè.”
Cung Dật ngẩng đầu dậy, phát hiện Tiết Nghi cũng có mặt ở đây.
Cô bé đang núp sau lưng Thiên Thanh, thân thể bé xíu co rụt lại.
Tưởng làm như vậy thì hắn sẽ không nhìn thấy sao.
“Muội muốn ta giúp gì?”
Nghe thấy hắn mở lời, Thiên Thanh vui mừng kéo Tiết Nghi lại gần.
“Bồng Bồng mau nói cho huynh trưởng đi, huynh ấy nhất định có thể giúp muội.”
Tiết Nghi rụt rè bước ra, hai tay nắm chặt lấy nhau ở trước ngực, đầu cúi thấp không dám ngẩng lên.
Môi nhỏ hơi chu ra “Muội… muội…”
Cung Dật nhăn mày, không có nhiều kiên nhẫn, gắt giọng “Nói nhanh lên.”
Tiết Nghi giật mình, cô bé hít sâu vài cái để lấy can đảm “Muội muốn ca ca được trở về nhà, huynh… huynh có thể giúp muội không?”
Cung Dật liếc nhìn tiểu cô nương trước mặt, hai nụ hoa được buộc bằng dây ruy băng màu hồng phấn trên đỉnh đầu hơi rung nhẹ.
Hắn bình thản nói “Huynh trưởng của ngươi đang canh giữ biên cương, không phải muốn điều về là được, phải có người lên thay thế.”
Hơn nữa, Tiết gia mấy đời đều bị hoàng thất căm ghét cho nên ca ca của Tiết Nghi mới bị điều đi canh giữ biên cương.
Cung Dật nhìn Tiết Nghi “Muốn trở về e là rất khó.”
“Nhưng không phải là không có khả năng.”
Cô bé nghe thế thì lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt như ngọc quý hàm chứa ánh nước nhìn về phía hắn “Thái tử ca ca, muội cầu xin huynh, huynh giúp ca ca của muội có được không?”
Cung Dật bật cười, lãnh đạm nhìn tiểu cô nương trước mặt “Tại sao ta phải giúp ngươi, ta được lợi gì cơ chứ.”
Thiên Thanh đứng bên cạnh không nhịn được nói giúp Tiết Nghi “Huynh trưởng giúp Bồng Bồng đi mà, Bồng Bồng sẽ làm mọi cách để báo đáp huynh mà.”
Nói đến đây Thiên Thanh quay đầu nhìn Tiết Nghi “Phải không Bồng Bồng?”
Tiết Nghi gật đầu liên tục, thanh âm trong trẻo vang lên “Vâng ạ, Bồng Bồng sẽ báo đáp huynh mà.”