Thấy hắn ta im lặng, cô bé cũng không dám hỏi nữa, ngoan ngoãn đợi đại ca đi ra.
Một lát sau, Tiết Bình từ bên tɾong trở ra, sắc mặt y có chút không tốt.
Y cất giọng gọi “Bồng Bồng, mau trở về đi.”
Tiết Nghi quay đầu lại, nhìn y nói “Muội đợi ca ca ăn xong thì sẽ về.”
Y ngồi xuống, giơ tay vuốt tóc nàng “Ngoan, nghe lời ca ca, mau trở về đi.”
“Tối ca ca sẽ trở về, ngày mai được nghỉ ca ca sẽ dẫn muội ra ngoài chơi có được không?”
Tiết Nghi cuối cùng cũng gật đầụ
Lúc nàng đến đây có cung nữ của nhị công chúa đi the0.
Tiết Bình ngẩng đầu nhìn người đó, lịch sử nhờ vả “Nhờ cô cô đưa muội ấy trở về dùm ta.”
“Được.”
“Tạm biệt ca ca, muội đợi huynh ở nhà nha.”
Sau khi Tiết Nghi đã rời đi, Đại Can bỗng nhiên hỏi “Thái tử đã nói gì với ngươi mà trông sắc mặt ngươi khó coi vậy?”
Con ngươi y sâu lắng, bình tĩnh lắc đầu “Không có.”
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, Tiết Bình đi tìm mẫu thân mình.
“Nương, sau này người đừng để Bồng Bồng vào cung đưa cơm trưa cho con nữa.”
Bà đáp “Là con bé tự muốn đó chứ, ta cũng không cản nổi.”
“Mà sao con lại nói như vậy, đã có chuyện gì xảy ra sao?”
Tiết Bình thành thật nói “Hôm nay thái tử muốn gọi con bé vào ăn trưa cùng.”
Tiết phu nhân ngạc nhiên che miệng “Có chuyện này thật sao?”
Y gật đầu “Con đã vào gặp riêng ngài ấy để từ chối.”
“Ngài ấy đã nói gì với con?”
Tiết Bình nhớ lại lúc đó.
Cung Dật lạnh nhạt thờ ơ nhìn y “Ngươi nghĩ ta sẽ để ý một tiểu cô nương mới năm tuổi.”
Ngón tay hắn gõ lên mặt bàn từng nhịp “Ngươi nghĩ Tiết gia của ngươi đi đến đâu cũng được người khác chú ý sao.”
“So với trước đây, ngươi phải biết Tiết gia bây giờ đang ở h0àn cảnh như thế nào.”
“Chỉ cần ta muốn thì có thể dễ dàng bóp chết toàn bộ, ngươi có tin không?”
Lời nói của hắn vừa sỉ nhục vừa đe dọa.
Nếu là người khác chắc chắn đã tức giận nhưng Tiết Bình vẫn bình tĩnh, chấp tay về phía hắn “Thần biết rõ Tiết gia hiện tại như thế nào, cho nên thần không muốn muội muội thân cận với h0àng thất nữa.”
“Nên mới vào đây để từ chối thái tử.”
Cung Dật nhìn thiếu niên trước mắt.
Thật lâu rồi Tiết gia mới có một hậu duệ tài năng và suy nghĩ thấu đáo như vậy.
Nếu y không phải là người của Tiết gia, e là đã sớm công danh lẫy lừng, cũng không cần bỏ ba năm tuổi trẻ canh giữ biên cương.
Đối với những người có tài, Cung Dật luôn rấtthưởng thức bọn họ và chiêu mộ về trướng.
Hắn có thể nâng đỡ Tiết Bình nhưng chỉ là một mình Tiết Bình, không liên quan gì đến Tiết gia.
“Được rồi, ta hiểu ý muốn của ngươi, lui ra đi.”
Tiết Bình tất nhiên sẽ lược bỏ bớt vài chỗ, không nói cho Tiết phu nhân nghe.
“Được, từ bây giờ nương sẽ dùng mọi cách để cản Bồng Bồng, không cho con bé vào cung.”
Tiết Bình gật đầu “Nhị công chúa rấtthích con bé, chuyện này con sẽ tìm cách nói với ngài ấy.”
Tiết phu nhân mỉm cười nhìn nhi tử của mình.
“Nương rấtvui vì gia đình chúng ta có cùng chung suy nghĩ và mục đích.”
“Chúng ta làm những việc này đều là vì muốn tương lai con bé được hạnh phúc.”
“Không cần phải chịu khổ như những người trước đây.”
Tiết Bình gật đầu “Bồng Bồng chắc chắn sẽ được hạnh phúc, con nhất định sẽ bảo vệ muội ấy.”
“Công chúa, sau này xin người đừng mời Bồng Bồng vào cung nữa.”
Hôm nay Tiết Bình đột nhiên tìm đến tẩm cung của nàng.
Lúc đầu Thiên Thanh còn rấtvui mừng, không ngờ bây lại lại nghe được những lời này.
Nàng sửng sốt hỏi “Tại sao?”
Y không nói rõ lý do, Thiên Thanh ngây thơ, nàng ấy không biết mối quan hệ phức tạp giữa h0àng gia, Trầm gia và Tiết gia.
Y cũng thấy bản thân không cần phải nói ra, mà hãy để tự nàng ấy biết.
“Thần còn công việc, xin cáo lui.”
Nói xong Tiết Bình quay người dời đi.