⬅ Trước Tiếp ➡
Tiết Nghi kéo tay áo của nàng nói “Tỷ tỷ chúng ta đi chơi đi.”
Thiên Thanh cúi đầu, cười nói “Được, bây giờ chúng ta đi thôi.”
Hai người cùng nhau chạy ra ngoài, Tiết Nghi quay đầu vẫy tay với ca ca mình “Mau đi thôi ca ca.”
Y mỉm cười cất bước theo sau “Được.”
Ở Ngự hoa viên, Thiên Thanh và Tiết Nghi cùng nhau chơi đá cầụ
Tiết Bình thì dựa vào gốc cây quan sát hai người họ.
Y nhớ hồi còn nhỏ mình cũng có chơi trò này.
Trò chơi của bọn trẻ con thường rất nhàm chán, nhưng cũng vì bọn họ còn là hài tử nên mới thấy vui.
Lúc hai người đang chơi vui vẻ thì có một tiểu cô nương chạy đến.
“Công chúa.”
Thiên Thanh quay lại nhìn “À Mẫn Mẫn à, sao hôm nay muội lại vào cung vậy.”
Tô Mẫn cắn môi nhìn Tiết Nghi rồi nhìn sang Thiên Thanh mỉm cười đáp “Là mẫu thân đi thỉnh an hoàng hậu nên đưa muội vào đây.”
“Hoàng hậu bảo muội đến chơi với tỷ.”
Nói xong, nàng ta liền chạy lên, cướp quả cầu trong Tiết Nghi rồi quay mặt về phía Thiên Thanh nói “Muội chơi đá cầu với tỷ nha.”
Tiết Bình đã nhìn thấy tất cả, y lập tức đứng lên định đi về phía muội muội.
Thì đã nhìn thấy một thiếu niên xuất hiện, giật lấy quả cầu trong tay Tô Mẫn.
“Ai dạy ngươi giật đồ trên tay người khác mà không xin phép.”
Tiết Bình nhìn thiếu niên đó.
Hoàng bào xanh đen, phát quan là rồng sáu mống, khí chất lạnh lùng, cao thượng đó.
Không ai khác ngoài thái tử đương triều Cung Dật.
Thiên Thanh thấy vậy bèn kéo Tô Mẫn đi ra xa “Chúng ta lại đó nói chuyện một chút.”
Tô Mẫn sợ đến nổi đi không vững, ném té mấy lần.
Cung Dật đi về phía Tiết Nghi, đưa quả cầu cho nàng, nói “Đồ trong tay mình thì phải giữ cho thật chặt, đừng để người khác có cơ hội cướp lấy.”
Cô bé dùng hai tay cầm lấy, cong mắt cười với hắn “Cảm ơn thái tử ca ca.”
Tiết Bình đi đến, chấp tay hành lễ với hắn “Bái kiến thái tử.”
Cung Dật dời mắt qua nhìn y, giọng nói đạm bạc “Tiết Bình, ngươi về rồi sao?”
“Vâng, thần vừa về nhà được vài ngày.”
“Ở biên cương có cực khổ không?”
“Được phụng sự cho đất nước, thần thấy rất là vinh hạnh.”
Tiết Nghi đứng ở dưới, ngẩng đầu nhìn hai người họ “Ca ca và thái tử ca ca quen nhau sao ạ?”
Hai người bọn họ cùng đưa mắt nhìn tiểu cô nương thấp chủm bên dưới.
Tiết Bình khuỵa gối xuống, nói với cô bé “Sau này không được gọi thái tử là ca ca có biết không?”
“Chỉ có ta mới là ca ca của muội, không được gọi loạn.”
Tiết Nghi chu môi hỏi “Thế muội phải gọi là gì ạ?”
Y xoa đầu cô bé “Gọi là điện hạ, như vậy sẽ tôn kính hơn.”
“Vâng ạ.”
Tiết Nghi mỉm cười với đại ca rồi ngẩng đầu nhìn Cung Dật, gương mặt trẻ con tỏ ra nghiêm túc, hơi cúi thấp đầu gọi “Điện hạ.”
Cung Dật lạnh nhạt nói “Được.”
Tiết Nghi chớp mắt một cái, cảm thấy giọng nói của hắn hình như có vẻ thay đổi.
“Ta có công vụ phải xử lý, đi trước.”
Tiết Bình đứng lên, chấp tay chào “Vâng, thần cung tiễn điện hạ.”
Sau khi hắn rời đi, Y lại khuỵa chân xuống, hai tay vịnh lấy bẻ vai nhỏ bé của muội muội căn dặn “Sau này gặp thái tử, hành lễ xong thì tránh xa, không được đứng lại nói chuyện có biết không?”
Tiết Nghi nghiêng đầu chu mỏ hỏi “Tại sao vậy ạ?”
“Muội đừng hỏi, chỉ cần làm theo lời huynh là được.”
“Vâng ạ.”
Nói xong Tiết Nghi nhảy vào lòng của y, vui vẻ ôm cổ ca ca làm nũng.
Lát sau Thiên Thanh quay trở lại, câu đầu tiên là hỏi “Ca ca của ta đi rồi sao?”
Tiết Bình buông muội muội ra, lịch sự đáp “Đúng vậy công chúa.”
Y nhìn bầu trời rồi nói “Bây giờ cũng sắp tới ngọ thiện rồi, thần xin phép dẫn muội muội rời cung.”
Thiên Thanh gấp gáp nói “Hay là hai người ở lại dùng ngọ thiện với ta đi.”
Y thẳng thừng từ chối, khom lưng bế muội muội từ dưới đất lên “Không cần đâu, mẫu thân đang chờ thần và muội muội ở nhà.”
“Chúng thần xin phép đi trước.”
⬅ Trước Tiếp ➡