Tình Ý Ám Muội Cùng Mỹ Nam
Chương 14: Lục Diên Thanh - công 1 trong sách
⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
Thẩm Ý chớp chớp mắt, người phụ nữ nào? Trợ lý ý hả?
Giang Ngộ luồn tay vào bên trong áo hoodie của Thẩm Ý “Cô ta có chạm vào em không?”
Thẩm Ý vẫn ngu ngơ chưa hiểu cái gì, nhưng vẫn lắc đầu, Giang Ngộ vẫn còn rầu rĩ không vui nhéo vào eo cậu.
“Cô ta không phải trợ lý của tôi.” Giang Ngộ giải thích: “Trợ lý của tôi tên là Lục Diên Thanh, là đàn ông, nhưng mấy ngày nay hắn ta có chút việc, còn trợ lý kia là do thư ký sắp xếp.”
Lục Diên Thanh?
Thẩm Ý nhớ trong nguyên văn, Lục Diên Thanh là công đầu tiên được lên sân. Hắn ta là phú nhị đại chính hiệu, nhưng tính cách nội liễm, có chút cao lãnh. Hắn ta học cùng trường với Giang Ngộ.
Hôm khai giảng, lần đầu tiên gặp Giang Ngộ đã nhất kiến chung tình, bắt đầu theo đuổi, hai người cũng thuận lý thành chương ở bên nhau.
Thẩm Ý còn nhớ rõ, trong sách viết, lần đầu tiên của Giang Ngộ chính là cho Lục Diên Thanh ——
【Mỹ nhân hai má ửng hồng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp chứa chan ý xuân, mỗi lần ánh mắt chuyển động đều toát ra mị thái, tóc đen thấm ướt dính trên trán, toàn thân ướt đẫm, hắn cảm giác chính mình bị chơi hỏng rồi, chỗ sâu nhất bên trong cơ thể như bị lột ra, cả linh hồn lẫn thể xác đều bị chiếm hữu.】
Thẩm Ý đột nhiên muốn thở dài than trời, Giang Ngộ, sao từ thụ lại biến thành công thế này, kích cỡ còn con mẹ nó khủng bố.
Thẩm Ý vô cùng hoang mang, nhưng trên môi truyền đến cơn đau khiến cậu hoàn hồn, cậu nhíu mày, ánh mắt mang theo nghi hoặc nhìn về phía Giang Ngộ.
Giang Ngộ liếʍ liếʍ môi Thẩm Ý, cơ ngực rắn chắc ép cậu dồn vào ván cửa, chân dài hơi cong xuống chen vào giữa hai chân cậu, giọng nói khàn khàn: “Tôi cứng rồi.”
Toàn thân Thẩm Ý cứng đờ, giơ tay muốn đẩy Giang Ngộ ra, dùng ánh mắt cảnh cáo hắn.
Nơi này là văn phòng! Anh đừng có làm xằng làm bậy!
Giang Ngộ vờ như không thấy, ngược lại ôm cậu, bế cậu đi vào gian phòng nghỉ trong phòng làm việc.
Thẩm Ý bỗng dưng bị bế lên, hai chân theo bản năng kẹp lấy eo Giang Ngộ, hai tay vòng qua ôm chặt cổ hắn, phản kháng cũng vô dụng.
Hai người ngã trên chiếc giường mềm mại, ngay lập tức lún xuống một khoảng.
Bên trong không có bật đèn, một mảnh tối tăm, nhưng Thẩm Ý vẫn mơ hồ có thể thấy được ánh mắt Giang Ngộ lóe lên một tia sáng bất thường.
Giang Ngộ đè trên người Thẩm Ý, khiến cậu không thở nổi, mày nhíu lại, duỗi tay định đẩy.
Hô hấp nóng rực, từng luồng nhiệt khí phả vào mặt, cổ, làm cả người cậu nóng như thiêu đốt, dưới thân cũng bị Giang Ngộ dùng đầu gối cọ xát.
Dọc sống lưng tê rần như có dòng điện chạy vọt tới đỉnh đầu, Thẩm Ý theo bản năng kẹp chặt chân, lại vừa vặn kéo đầu gối Giang Ngộ kẹp vào giữa hai chân mình.
“Em chủ động như vậy sao?” Giang Ngộ kiềm chế du͙© vọиɠ bình tĩnh hỏi, ánh mắt cẩn thận quét trên mặt Thẩm Ý, nhu tình như nước, cơ hồ có phần sởn tóc gáy.
Thẩm Ý nhìn không nổi bật và đẹp như Giang Ngộ. Nhìn cậu rất thuần lại ngoan, đường nét khuôn mặt mềm mại, ánh mắt trong trẻo sạch sẽ, cánh môi đỏ mọng như nụ hoa e ấp, hơn nữa Thẩm Ý quanh thân đều toát lên khí chất ôn hòa, cho nên không có tính công kích, như non xanh nước biếc, nhìn mãi không chán.
Giang Ngộ rũ mắt, khớp xương rõ ràng lần mò từ cằm Thẩm Ý trượt xuống ngực, rồi rơi xuống vòng eo, kéo quần cậu xuống, bên trong nhanh chóng lộ ra chiếc qυầи ɭóŧ màu trắng viền ren.
Thẩm Ý cắn môi dưới, cậu cảm nhận mình cũng có phản ứng, hơn nữa tay Giang Ngộ bắt đầu không an phận, cậu vội vàng bắt lấy tay hắn, sợ hắn làm ra hành động dọa người.
Giang Ngộ đẩy tay cậu ra, nhỏ giọng dỗ: “Tôi chỉ xem thôi.”
Thẩm Ý: “……”
⬅ Trước Tiếp ➡