"Ở đây không có công việc nặng nhọc gì cả, chỉ là hơi vụn vặt một chút. Trước giờ ăn phải chuẩn bị đồ ăn và bát đĩa, đợi mọi người ăn xong thì chúng ta thu dọn. Cứ lặp đi lặp lại như vậy mỗi ngày..." Bà lão mỉm cười nói "Bữa trưa thì chờ cháu học xong buổi sáng rồi quay lại giúp bà chuẩn bị. Tuy nhiên, có thể sẽ làm cháu mất giờ nghỉ trưa."
"Không sao, dù sao cháu cũng không thích ngủ lắm..." Bạch Sa đáp.
Bà lão như bị chọc cười "Chẳng trách bà Joan để cháu đến giúp ở bếp. Cháu nhìn rất hiểu chuyện, không hề ồn ào giống như những đứa trẻ đồng trang lứa." Bà cười và nháy mắt với cô "Làm việc trong bếp sẽ khiến cháu tốn nhiều thời gian vào mấy việc lặt vặt, nhưng không phải là không có lợi... Đôi khi cháu sẽ được thưởng thêm một phần ăn."
Bạch Sa "...” Thảo nào mà hai đứa nhóc kia lại nhìn cô với ánh mắt đó. Hóa ra làm việc ở bếp có nghĩa là được ăn thêm.
"Bà Joan nói cơ thể cháu không khỏe lắm, cần bổ sung thêm dinh dưỡng. Nhà bếp là nơi phù hợp với cháu, vừa giúp rèn luyện thân thể, vừa đảm bảo cháu được ăn no..." Bà lão chậm rãi nói "Nhưng bà thấy cháu đưa phần ăn của mình cho Anim. Như vậy không tốt đâụ"
"Cháu sẽ cố gắng ăn đầy đủ..." Bạch Sa hơi xấu hổ.
"Bà nhìn ra được có lẽ cháu không thích mùi vị của bữa sáng. Có phải cháu không thích sữa không? Có những đứa trẻ rất thích sữa, nhưng cũng có những đứa không chịu nổi mùi sữa..." Bà lão nói tiếp "Ở đây bà có món khoai tây nghiền không pha hương vị sữa, cháu muốn thử không?"
Bạch Sa thử món ăn thêm đầu tiên của mình. Sự thật chứng minh rằng khi bỏ đi hương vị sữa, món khoai tây nghiền trở nên dễ ăn hơn nhiềụ Cô đã ăn hết một bát lớn chỉ trong chốc lát.
"Được rồi, mau đi học đi..." Bà lão nở nụ cười càng lúc càng rạng rỡ, như thể việc cho cô ăn no mang lại niềm vui lớn lao "Mấy cái bát đĩa còn lại bà sẽ dọn."
Bạch Sa không quen với ánh mắt đầy tình thương ấy, vội vã chào từ biệt rồi đi đến tòa nhà lớp học.
Tòa nhà lớp học có ba tầng. Ở tầng một, trên tường có dán lịch học trong ngày. Bạch Sa tìm thấy tên mình trên bảng phân lớp và đến phòng học tương ứng.
Những đứa trẻ trạc tuổi cô ngồi thành từng nhóm nhỏ, túm tụm lại với nhaụ Khi thấy cô bước vào phòng học, một số người quay đầu thì thầm với bạn bè của mình.
"Ê, bọn tớ ở đây " Anim giơ tay vẫy mạnh, gọi cô. Mái tóc đỏ rực của cậu bé rất nổi bật trong lớp.
Bạch Sa đi đến chỗ cậu bé. Anim kéo thêm một chiếc ghế cho cô.
"Trong giờ học có nhiều hoạt động thảo luận nhóm, kể cả bài tập cũng vậy..." Anim vò đầu và cười "Nếu cậu làm một mình thì thầy cô phải đặc biệt sắp xếp cậu vào nhóm lạ. Thay vì vậy, cậu làm cùng bọn tớ luôn cho tiện."
Cô gật đầụ
Nhưng Tĩnh Di trông có vẻ không thoải mái lắm.
Cô bé miễn cưỡng nói "Nếu cậu không theo kịp, tớ sẽ dạy thêm cho cậụ"
"Tớ sẽ cố gắng... Thế bọn mình học gì vậy?" Bạch Sa hỏi.