Bạch Sa nhớ lại cánh tay máy hôm qua mà cô đã gặp "Gwyneth". Đó hẳn là một con cơ giáp thông minh, bởi vì nó thậm chí còn có một cái tên nữ tính. Có vẻ như ở nơi được gọi là "Liên bang" này, trình độ khoa học kỹ thuật phải rất tiên tiến.
Ít nhất trong thế giới trước của Bạch Sa, chuyện cơ giáp thông minh biết nổi giận, thậm chí còn cãi nhau với con người chỉ có trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.
Nghĩ đến đây, Bạch Sa bỗng trở nên hứng khởi hơn.
“Cộc cộc ” Cửa phòng cô đột nhiên vang lên tiếng gõ.
Một người phụ nữ cao ráo mở cửa bước vào, trông cô ấy đáng tin hơn Homan nhiềụ Chiếc váy màu xám trắng vừa vặn, mái tóc nâu dài được búi gọn sau đầụ Bà ấy trông có vẻ đã không còn trẻ, những nếp nhăn trên trán, khóe mắt và má hằn rõ như những đường vân đá, nhưng sống lưng vẫn thẳng, động tác nhanh nhẹn, cổ tay đeo thiết bị giống đồng hồ đang phát sáng, các ký tự và dữ liệu hiện lên thành màn hình nhỏ di chuyển xung quanh tầm nhìn của bà ấy, mang theo cảm giác thần bí của công nghệ cao.
"Bạch Sa… đúng không?" Người phụ nữ ngẩng đầu liếc nhìn cô, Bạch Sa lập tức bò dậy khỏi giường, nhanh chóng sắp xếp lại giường chiếu, ngồi yên trên mép giường. Dường như bà ấy khá hài lòng với lễ nghi của Bạch Sa, giọng điệu có chút an ủi "Tình hình cụ thể tôi đã nghe Homan nói rồi, viện Từ Dục có thể nhận nuôi cháu, chỉ cần lập lại hồ sơ thân phận mới là được. Ở tinh cầu Lancelot, việc này không có gì khó khăn."
"Theo độ tuổi của cháu, nếu không tìm được người giám hộ trên tinh cầu này, cuối cùng vẫn sẽ bị đưa đến viện Từ Dục của chúng tôi thôi." Bà ấy chậm rãi nói “Mặc dù chúng tôi đã đăng thông báo tìm người thân của cháu trên mạng tinh tế, nhưng hệ thống không tìm thấy tên của cha mẹ cháu, từ góc độ khách quan, hy vọng tìm được người thân của cháu không lớn. Có lẽ trên các tinh cầu khác, sẽ có người muốn nhận nuôi cháụ Nhưng ở tinh cầu Lancelot, khả năng này là rất nhỏ... Vậy nên, cháu có muốn ở lại viện Từ Dục không?"
"Tôi đồng ý." Bạch Sa nghĩ, mình là một cô nhi thì còn lựa chọn gì nữa, trẻ mồ côi sống ở viện mồ côi không phải là lẽ đương nhiên sao?
"Tôi là Joan Picot, viện trưởng của viện Từ Dục này. Cháu có thể gọi tôi là "Bà Joan"." Bà Joan gật đầu “Viện Từ Dục này thu nhận khá nhiều trẻ mồ côi, tính cả cháu là 82 đứa, nhưng nhân viên của chúng tôi rất thiếu thốn. Bao gồm bảo mẫu, giáo viên, y sĩ, nhân viên hậu cần, tất cả cộng lại cũng chỉ có 7 người."
Bạch Sa "Y sĩ? Ý bà là Gwyneth sao?"
Bà Joan "Đúng vậy, Gwyneth là một cơ giáp y tế được trang bị chip cảm xúc. Cô ấy quan tâm đến từng bệnh nhân, yêu thương các đồng nghiệp và trẻ em xung quanh, không nghi ngờ gì, cô ấy cũng là một thành viên trong đại gia đình nhân viên của chúng tôi."
Bạch Sa "..."
Vậy trong viện Từ Dục này, số người lớn làm việc thực sự chỉ có sáu người?
Đừng nói đến phân chia nhiệm vụ, chỉ tính theo đầu người thì mỗi người phải chăm sóc hơn chục đứa trẻ, đúng là quá sức.
Bà Joan "Vì thế, các cháu phải chia sẻ một số việc vặt phù hợp để duy trì hoạt động bình thường của viện Từ Dục. Cháu phải chuẩn bị tâm lý trước. Cháu có sở trường gì không?"
Bạch Sa đột nhiên có cảm giác căng thẳng như đang đối diện với người phỏng vấn "Thiết kế một vài món đồ nhỏ có tính không, về mặt cơ khí. Còn có vẽ tranh, làm vườn...?"
Biểu cảm trên mặt bà Joan càng lúc càng kỳ lạ.
Cuối cùng, bà như thể đang kìm nén điều gì đó, thở dài một tiếng.
"Vậy cháu cứ đến phụ giúp ở bếp đi."