Tĩnh Di cười lạnh đầy khinh bỉ "Chỉ dựa vào các cậu?"
Anim và Patrzalek nhìn nhau, một người treo tay, một người quấn đầu, lớp băng trắng như muốn phơi bày sự thảm hại của họ. Hai cậu bé tức giận đến mức ngượng chín mặt. Ban đầu chỉ định nói qua loa, giờ thì thật sự muốn quyết chiến một phen sống mái với Tĩnh Di.
"Thôi nào... tất cả bình tĩnh được không?" Bạch Sa vẫn đang nằm trên giường bệnh, lớn tiếng nói rồi thở gấp vài hơi "Là tớ có vài chuyện muốn hỏi các cậụ"
"Không phải các cậu đang làm học việc cho thợ cơ khí sao? Sao đến cơm cũng không đủ ăn?"
Tĩnh Di ngẩn người, Anim thì chỉ biết lắc đầụ Tĩnh Di luôn cho rằng Anim và Patrzalek làm vậy là vì tính xấu, nhưng không nghĩ rằng lý do thật sự lại đơn giản hơn nhiều họ không đủ ăn.
Cả hai không ngờ Bạch Sa sẽ hỏi như vậy, họ ngập ngừng một lúc rồi đỏ mắt nói
"Mọi người đều nghĩ làm học việc cho thợ cơ khí là có tương lai sáng lạn. Nhưng để học được kỹ năng thì thật khó. Người ta nói dạy học trò sẽ làm thầy đói chết, nên họ không muốn dạy bọn tôi các kỹ năng của họ, chỉ toàn đẩy bọn tôi làm việc vặt."
Để thay đổi tình hình, họ buộc phải giao nộp một nửa tiền lương của mình cho thợ cơ khí, nửa còn lại dùng để mua quà cáp và xây dựng mối quan hệ. Chỉ khi được sư phụ công nhận là "học trò", họ mới được dạy vài thứ thực dụng.
Bạch Sa "..."
Dạy học trò, thầy đói chết?
Thời đại tinh cầu này lại còn cổ điển đến vậy sao?
Một ngày sau, Homan mang về một lọ dinh dưỡng cao cấp, chính là loại đã từng cứu mạng Bạch Sa.
Lọ dinh dưỡng này có thể dùng để uống hoặc tiêm, nhưng tiêm sẽ cho hiệu quả nhanh hơn. Gwyneth kiên quyết yêu cầu giữ Bạch Sa lại phòng y tế để tiếp tục nghỉ ngơi vài ngày. Bạch Sa dứt khoát uống hết lọ dinh dưỡng rồi ngủ một giấc thật ngon. Khi tỉnh dậy, cô lập tức cảm thấy lưng không còn đau, chân không còn mỏi, cơ thể như được làm mới hoàn toàn.
"Không hổ là đồ cao cấp." Bạch Sa giơ ngón cái về phía Homan "Quả thật khỏe lại hoàn toàn rồi."
"Đừng mừng sớm quá." Homan thở dài "Khỏe rồi thì mau về học đi."
Bạch Sa nhếch môi nhìn ông một cái.
"Thầy không nói về lớp của thầy." Homan vươn vai "Ý thầy là các lớp văn hóa mà em đã bỏ lỡ."
Gwyneth đến để thực hiện lần quét cơ thể cuối cùng cho Bạch Sa. Nếu kết quả tốt, cô sẽ được trở lại sinh hoạt bình thường.
Không ngờ, không chỉ hồi phục hoàn toàn, các chức năng cơ thể của Bạch Sa thậm chí còn được cải thiện đáng kể.
Cuối cùng, Gwyneth chính thức cho phép Bạch Sa rời khỏi phòng y tế.
"Tạm biệt, cưng à. Hãy biết quý trọng cơ thể mình, mong rằng cô sẽ trưởng thành khỏe mạnh và trở nên cứng rắn như Pulsar." Giọng Gwyneth dịu dàng, sống động, như một người mẹ đang tiễn đứa con yêu dấu của mình.
Pulsar, hay còn gọi là sao neutron, là chất liệu cứng rắn nhất trong vũ trụ. Nếu ví vũ trụ như một đại dương, thì nó chính là kim cương trong đại dương ấy, danh xứng với thực là "chất cứng."
Bạch Sa cảm nhận được lời chúc tốt đẹp của Gwyneth, cô chân thành đáp lại một câu "Cảm ơn."
Homan chú ý đến lời chúc ấy, thầm nghĩ trong lòng rằng những đứa trẻ khác đâu có được Gwyneth đối xử như vậy "Dạo gần đây em đã làm gì? Mối quan hệ của hai người sao lại tốt thế này."
"Chỉ nói chuyện thôi." Bạch Sa nhún vai.
"Này, Gwyneth, chúng ta quen biết bao năm nay rồi, cô không thể tiện thể nói lời tạm biệt với tôi được sao?" Homan quay đầu lớn tiếng gọi với vào phòng y tế "Cô không phải được cài đặt chip cảm xúc à? Chẳng lẽ bị lỗi rồi?"