Người đàn ông không tốn chút sức lực nào đem cô kéo qua, đè cô xuống dưới thân mình, môi hắn kề sát xương quai xanh của Du Tích, xương quai xanh ấy cực kỳ tinh xảo, khiến người ta muốn dùng sức mút vào, hắn cảm nhận được thiếu nữ dưới thân đang run rẩy, giống như đang sợ hãi, hắn ngẩng đầu lên nhéo cằm cô, cưỡng ép tầm mắt hai người giao nhau: “Em có vẻ như đặc biệt sợ hãi.”
Du Tích nỗ lực áp xuống hô hấp: “Không cần như vậy…cầu anh.”
Rõ ràng là lúc cô tỉnh dậy không có hiện ra biểu tình hoảng sợ nào, lúc này hẳn là nên không sợ hắn mới đúng, hắn nhanh chóng suy đoán, rời khỏi cơ thể của thiếu nữ, "Em biết không, tình dục là một thứ rất tốt đẹp, nó không phải là nguồn gốc của sự sợ hãi. "
Nhìn thấy con ngươi của đối phương co rút lại, có chút trống rỗng như đang nhớ lại điều gì đó, hắn đột nhiên có ý muốn thở dài: “Tôi tên là Lục Dư Thành, thành trong thành trì.” Hắn dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: “Là học trưởng của em."
"Hả? Học trưởng?" Du Tích ngạc nhiên nghiêng đầu.
"Được vậy. Lần sau đừng nên xuất hiện một mình ở nơi này, cho dù là vũ trường bình thường, cũng sẽ có người có ý đồ xấu." Sau khi Lục Dư Thành nói những lời này, liền cảm thấy đau đầu, tại sao đột nhiên lại nói đến hình thức giáo dục, đặc biệt là tình cảnh này không thích hợp để thuyết giáo ...
“Tôi có bạn trai.” Thiếu nữ đột nhiên mở miệng, Lục Dư Thành hơi sửng sốt: “Hả? Cái gì?” Ánh mắt Du Tích rất cố chấp, chậm rãi nhìn chằm chằm người trước mặt lặp lại lời nói: “Tôi có bạn trai, anh ấy đưa tôi đến đây. "
“Vậy thì đổi bạn trai đi.” Lục Dư Thành cứng họng một lúc, cất giọng khinh thường, hắn không muốn tiếp tục lãng phí thời gian với món tráng miệng nhỏ ngon ngọt không ăn được này.
Lục Dư Thành đứng dậy định xuống giường mặc quần áo, đột nhiên cổ tay bị bàn tay mềm mại giữ lại, người kia khóc nức nở, thanh âm có chút không tự chủ vang lên sau lưng: "Anh đừng đi."
---
Tình triều sóng động (H)
Lục Dư Thành buồn cười quay đầu nhìn cô: "Nhóc con, em nghĩ kỹ đi, tôi không muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, nhất là đối với những thiếu nữ nhất thời xúc động mà đi chiếm tiện nghi cô ấy, như vậy sẽ rước lấy họa."
Du Tích quỳ gối trên giường, chậm rãi bò lại ôm lấy eo người đàn ông, áp mặt vào làn da mát lạnh của hắn.
Lục Dư Thành thuận thế bế cô lên, lấy tư thế nam trên nữ dưới đè cô xuống, cởi đồ lót màu hồng của cô ra, lần đầu tiên Lục Dư Thành có ảo giác mình đang xuống tay với một bé gái, nhưng thân thể hắn lại thành thật hưng phấn lên. Du Tích ngẩng đầu đón nhận nụ hôn của hắn, ngực bị xoa có chút đau đớn, nhưng lại muốn nhiều hơn nữa.
Đôi môi của thiếu nữ rất ngọt, Lục Dư Thành lưu luyến hôn thêm một chút. Sau đó hôn lấy cổ cô, xuống xương quai xanh, ngực đến rốn nơi nào cũng không bỏ qua, cảm giác khó nhịn xưa nay chưa từng có, ẩn nhẫn thở dốc, ướt át nóng bỏng, Du Tích cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, sắp chết vì thiếu dưỡng khí.