Cả người tôi kịch liệt run rẩy, gắt gao nắm chặt lòng bàn tay, tôi cảm giác cái chết đang cận kề.
Anh ta đang cười, ánh mắt hắn như đang xem một vở hài kịch, tràn đầy sự châm chọc.
” Vốn nghĩ sẽ để lại cho cô một cái mạng, hiện tại xem ra không cần nữa rồi! “
Tôi nhìn anh ta, cổ họng như chết điếng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng, tôi hỏi anh ta: ” Anh định giết tôi? “
Đối phương nắm lấy cổ áo tôi, đẩy tôi về phía tường, sau lưng tôi lập tức truyền tới cảm giác đau đớn.
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, đôi mắt màu xanh nhạt không có một tia ấm.
” Người tôi cũng đã giết rồi, thêm một cái mạng chắc cũng chẳng sao. “
Tôi bất lực nắm lấy tay anh ta, nói năng lộn xộn: ” Tôi cầu xin anh đừng giết tôi, làm ơn … Tôi cầu xin anh, tôi sẽ không chạy trốn, cũng sẽ không uy hiếp anh, làm ơn … đừng giết tôi, anh muốn tôi làm gì tôi cũng làm. “
Tôi muốn sống.
Anh ta nhìn xuống bàn tay mình đang bị tôi nắm chặt, nhíu mày ” Buông ra. “
Tôi rùng mình, gật đầu.
Người đàn ông lôi tôi ra khỏi phòng khách, quay đầu hỏi: ” Chìa khóa phòng đâu? “
Tôi đi đến bên trái tủ TV, mở một trong các ngăn kéo, lấy ra một chùm chìa khóa đưa cho anh ta.
Người đàn ông đem tất cả phòng khóa lại, không gian sinh hoạt của tôi bị thu hẹp lại chỉ còn đúng phòng bếp và nhà vệ sinh.
Tôi lau mồ hôi trên trán, lại quay ra nhìn anh ta. Tự nhiên tôi chợt nghĩ tới ba mẹ tôi, còn có mấy người bạn chí cốt của tôi.
Vừa nghĩ tới họ hốc mắt tôi đã nóng lên, đầu mũi ẩn ẩn đau, nước mắt lũ lượt rơi xuống. Tôi chỉ dám nhỏ giọng khóc thầm, sợ chọc tức anh ta.
” Cô sao vậy? ” Anh ta không kiên nhẫn hỏi.
Tôi khuỵu xuống đất, hai tay gắt gao ôm lấy đầu gối, khịt mũi nói: ” Tôi nóng, có chút đói bụng! “
” Vậy cô muốn ăn gì? “
” Bật điều hòa, ăn cơm! ” Tôi không dám nhìn mặt anh ta.
” Tự làm đi! “
Tôi lại quan sát biểu hiện của anh ta, xác định lời anh ta nói là sự thật. Tôi từ từ đứng dậy, bật điều hòa rồi lại vào bếp.
Vốn dĩ muốn thực hiện một ý tưởng, nhưng tôi nhanh chóng gạt về.
Vì tôi sợ
Tôi thành thật trổ tài ngâm một gói mì trong phòng bếp.
Nghe được tiếng TV phát ra từ bên ngoài, tôi không khỏi suy nghĩ.
Rốt cuộc bao giờ hắn mới đi? Ngay sau khi hắn rời đi, tôi lập tức phải gọi cảnh sát.
Không, tôi phải nhớ mặt hắn để có thể ghi lại lời khai.
Vì thế tôi đi ra ngoài và hỏi anh ta: ” Anh có muốn ăn gì không? “
Người đàn ông liếc tôi một cái: “Không cần.”
Nói xong, người đàn ông tự mình đi vào bếp, mở tủ lạnh ra kiểm tra, lấy một ít nguyên liệu, thuần thục nấu mì trong nồi.
Sau mười lăm phút, một tô mì bò sốt cà chua hương vị thơm ngon đặc biệt được bưng ra ngoài.
Tôi nhìn bát mì trong tay rồi lại nhìn bát mì của anh ta.
Bát mì trong tay cũng không còn thơm ngon nữa.
Tôi thở dài trong lòng, lại cúi đầu ăn mì gói.
Người đàn ông thình lình đem bát mì của anh ta đẩy về phía tôi.
Tôi ngước mắt lên, nghi hoặc nhìn.