Câu nói này cuối cùng cũng làm cho Mạnh Dịch Dương có phản ứng.
Sương mù dày đặc ở trong đôi mắt đen dần tan đi, lộ ra một tia hối lỗi.
Ngụy Tiểu Ngư nhẹ nhàng thở ra, cảm xúc phức tạp hiện lên mặt làm người khác không muốn theo đuổi. Nhưng vào lúc cuối cùng này, Mạnh Dịch Dương có thể dừng tay lại đúng là một chuyện rất tốt.
Ngụy Tiểu Ngư nghĩ thầm như vậy, khoé môi cô cong lên. Nhưng mà rất nhanh, độ cong khoé môi dừng lại ở chỗ vi diệu kia.
Vật ở giữa hai chân của Mạnh Dịch Dương to lớn nóng như lửa làm cô mở to mắt.
Một tay Mạnh Dịch Dương đỡ lấy côn thịt thô to để ở trên cánh hoa kia, một tay khác xoa nắn da mặt giống như vỏ trứng gà lột của cô.
Xúc cảm tinh tế làm hắn yêu đến không muốn buông tay.
Động tác rõ ràng rất dịu dàng, nhưng lại khiến Ngụy Tiểu Ngư rùng mình một cái.
"Cha à..."
"Sợ hãi à?" Giọng nói người đàn ông giống như mất tiếng, "Cá con đang phát run đó."
Người đàn ông rất hứng thú, khoé môi cong lên. Giờ phút này, Mạnh Dịch Dương giống như ác ma sa đoạ tung hai cánh, mỗi câu mỗi chữ mà hắn nói đều mang theo chút mê hoặc.
"Không... Như vậy không được..."
"Tại sao lại không được?" Cổ họng người đàn ông phát ra tiếng cười trầm thấp, "Cô bé đã chảy ra nhiều nước như vậy, rất là sung sướng đúng không?"
"Không có, không, không có đâu." Ngụy Tiểu Ngư nhìn Mạch Dịch Dương như biến thành một người khác, cô lúng túng "Không phải như vậy đâu, con không có..."
Càng phủ nhận lại càng giấu đầu lòi đuôi.
"Không có sao?" Mạnh Dịch Dương duỗi tay xuống âm hộ của cô, lau một cái. "Thế cái này là cái gì?"
Năm ngón tay của người đàn ông thon dài, khớp xương rõ ràng giống như những người chơi dương cầm, ưu nhã tràn đầy sức lực. Trên những ngón tay ấy đang dính đầy dâm dịch trong suốt.
Ngụy Tiểu Ngư biết đây là dâm dịch chảy ra từ trong cơ thể cô.
Thật nực cười khi cãi lại bằng những câu từ nhạt nhẽo, không có sức lực.
"Cá con, ta đã cho con cơ hội." Lòng bàn tay của hắn dán lên cánh môi thiếu nữ, Mạnh Dịch Dương lẩm bẩm như bất đắc dĩ, "Nhưng con vẫn tự đưa tới cửa, hơn nữa một chút cảnh giác đều không có... Thật ngốc nghếch haha."
Mặc kệ cô có né trái né phải, Mạch Dịch Niên vẫn hôn lên "son môi trong suốt" ở ngoài miệng của cô.
"Nếm thử hương vị của mình xem, có phải rất ngọt ngào hay không?"
"Không..."
"Chính ta đã làm cho cơ thể Tiểu Ngư nhi trở nên ngọt ngào đó." Mạnh Dịch Dương vừa nói vừa đặt dương vật lên trên cánh hoa. "Tiểu Ngư nhi có biết không? Đã có một khoảng thời gian rất dài, mỗi ngày ta đều mơ thấy con nằm ở dưới thân của tôi giống như vậy."
"Ra vẻ con nai vô tội, nhưng lại hết sức câu dẫn khıêu khích..."
Nghe Mạnh Dịch Dương nói đến đây, cuối cùng Ngụy Tiểu Ngư cũng hiểu.
Mọi chuyện đều là mưu kế của hắn.
Nói đúng hơn là tương kế tựu kế.
Bao gồm cả lần say rượu này.
"Cá con đừng nhìn ta như vậy." Trong mắt thiếu nữ tích lũy từng giọt nước mắt tuyệt vọng khiến Mạnh Dịch Dương nhíu mày. "Con thật sự nghĩ rằng ta không biết gì hết cả sao? Hay con tự hỏi xem, có phải con thật sự không biết cái gì không?"
Sắc mặt của Ngụy Tiểu Ngư trắng bệch.
"Cha có thể dung túng cho những lời nói tuỳ hứng không ảnh hưởng đến kết quả cũng có thể thỏa mãn lòng ham hư vinh của con."
Người đàn ông nói, phần quყ đầu tròn trịa to lớn đã đi vào hoa huyệt khiến nó căng ra.
"Nhưng Cá con à, có phải đã đến lúc con nên trả phúc lợi rồi không?"
Mạnh Dịch Dương biết mình xúc động, nhưng hắn sẽ không hối hận.
Nếu như không thể buông tay, vậy thì cứ thản nhiên đối mặt đi.
"À không..."
Lại một lần xé rách đau đớn quen thuộc.
Nhưng khác lần trước ở chỗ, lần này không còn cảm giác sợ hãi nữa mà cảm giác phong phú đã lấp đầy toàn bộ.
"Ngoan, thả lỏng ra."
Tầng lớp chướng ngại cũng không có lay động được người đàn ông chút nào, dương vật dâng trào giống như đấu sĩ dũng cảm tiến đến, ý chí đầy kiên định.
"Không thể... Đau, đau quá... Ô..." Lúc này Ngụy Tiểu Ngư đã bất chấp tất cả, cô như đổ thêm dầu vào lửa, máu ở trong cơ thể như đang sôi trào. "To quá, không cần... Ô... Không cần đâu."
Sắc mặt của thiếu nữ giống như đóa hoa tươi mới bị rút mất chất dinh dưỡng, chỉ còn lại cái lọ rỗng.
Trên mí mắt vẫn còn đọng lại nước mắt, đôi mắt đen nháy mờ mịt sương mù. Giống như khóc, như tố cáo, như hận như oán nhưng cũng không khiến cho người đàn ông thương tiếc mà càng kích thích ý muốn mạnh mẽ chà đạp của hắn.
Mạnh Dịch Dương dùng sức hít thật sâu, muốn khôi phục lại sự xao động trong cơ thể.
Hắn cũng không chịu được.
Cảm giác chặt chẽ khiến hắn khoáı cảm mãnh liệt nhưng cũng sinh ra lực cản vô cùng lớn.
"Cá con thử thả lỏng lần nữa đi." Côn thịt đi được nửa đường lại phải lùi về, sau đó lại một lần nữa tiến về phía trước. "Ngoan."
"Con không làm được, thật sự làm không được..." Khi người đàn ông đang xoa xoa âm đế của cô, không phải Ngụy Tiểu Như không cảm nhận được sự sung sướng nhưng nếu so sánh với cảm giác đau đớn kia cũng chẳng đáng kể là bao. "Cha ơi, đi ra ngoài được không? Mạnh Dịch Dương... Cầu xin cha... A..."
Khi người đàn ông hạ eo xuống, phần eo gầy nhưng rắn chắc đâm về phía trước. Cự vật lại kẹp theo vạn quân khí thế trực tiếp xuyên vào con đường chưa được khai thông kia, ngang ngược thô bạo.
Nước mắt Ngụy Tiểu Ngư ào ạt chảy xuống.
Cô cắn vào bàn tay to của Mạnh Dịch Dương đang để trong miệng mình không biết từ lúc nào.
Người đàn ông kêu lên một tiếng.
Nói đi nói lại, nhu tình như nước.
"Không có việc gì đâu."
"Không phải làm được rồi hay sao?"