“Cảnh Dao.” Giọng nói của giáo thảo đột nhiên trở nên nặng nề, đè nén “Nếu người giúp em đánh bọn côn đồ kia không phải Nghiêm Hoàn, cũng không phải là anh ấy mua thuốc cho em trong hội thể thao ngày ấy, em vẫn còn thích cậu ấy chứ?"
“Ý của anh là gì?” Cảnh Dao sững sờ một lúc, mất một lúc lâu mới phản ứng lại được, cậu khó hiểu “Đương nhiên sẽ không. Nếu như những gì anh nói, thì em đâu có biết anh, thích anh làm gì?"
Đối phương im lặng một lúc rồi nói "Cuối tuần này em có rảnh không? Tôi có chuyện muốn nói với em."
Ngữ khí rất nghiêm túc, lộ ra hàm ý nhất định không thể từ chối, Cảnh Dao chớp chớp mắt, sau đó nở nụ cười, lộ ra má lúm đồng tiền khả ái "Đương nhiên là được ạ "
A a a Chồng yêu muốn hẹn hò với mình
Vì quá phấn khích, Cảnh Dao thất thần cả buổi học.
Vì quá cao hứng, Cảnh Dao nghĩ lại lời nói của giáo thảo, trong lòng đột nhiên cảm thấy kỳ quái.
Cách anh ấy hỏi rất khó hiểu, tựa hồ anh ấy không phải là Nghiêm Hoàn, giống như đang tìm kiếm câu trả lời.
Vừa tan học, Phát Hiểu đã tót đít chạy đến đây "Nhìn cái bản mặt quá lố này của mày, chuyện gì, cùng chồng yêu nhà mày có tiến triển à?"
“Đúng vậy, cuối tuần này anh ấy muốn hẹn hò với tao.” Cảnh Dao có chút nghi hoặc nói “Nhưng tao luôn cảm thấy những gì anh ấy nói rất kỳ quái.”
“Đã bắt chủ động hẹn hò, thì khẳng định đổ đứ đừ mày rồi chứ còn gì nữa, đừng nghĩ nhiều như vậy.” Phát Hiểu an ủi Cảnh Dao “Lớp 11 1 và lớp 10 lại thi đấu, Phương Dã với da đen hình như đối đầu nhau, nghe nói hai lớp này đang mâu thuẫn, mày có muốn đi xem không? "
Cảnh Dao "Đi Phải đi chứ "
Phát Hiểu nghĩ đến Cảnh Dao vác loa lần trước, vội vàng nói thêm "Nếu mày còn muốn cầm loa kêu thì mày đi một mình đi "
Cảnh Dao có lệ nói "Rồi, rồi, tao không có ngu, yên tâm."
Sử dụng một thủ thuật đến hai lần sẽ không thú vị, hơn nữa năng lực thừa nhận tâm lý của Phương Dã rất tốt, cho nên khen ngược hắn cũng vô dụng.
Cảnh Dao chính là đang nghĩ cách dạy Phương Dã một bài học mà hắn sẽ không bao giờ quên.
Nam sinh da đen lần trước vừa nhìn thấy cậu liền vẫy tay "Bạn học Cảnh Dao, cậu có muốn đến chơi cùng không?"
“Tôi không biết chơi, sẽ gây phiền cho các cậu.” Cảnh Dao nhanh chóng từ chối “Tôi ở bên cạnh xem là được.”
“Sẽ rất chán đó.” Nam sinh da đen vừa nói vừa đỏ mặt “Chơi rất đơn giản, tôi dạy cho cậu.”
Ma xui quỷ khiến, Cảnh Dao trộm ngước mắt lên, nhìn Phương Dã đang đứng ở phía bên kia sân bóng.
Hắn đã thay áo đấu rồi, cẳng chân cùng cánh tay đều nổi lên một tầng cơ bắp mỏng, cao gầy nhưng rắn chắc, cho người ta cảm giác an toàn.
Hắn giống như nghe được lời nam sinh da đen nói, đuôi mắt hẹp dài nhướng lên, rõ ràng là không vui.
Cảnh Dao mẫn cảm nhận thấy được, Phương Dã đối với đề nghị của nam sinh da đen vô cùng bất mãn.
À thế à, vậy cậu sẽ đi ngược với mong muốn của hắn, đồng ý chứ
Ngay khi Cảnh Dao định nói, Phương Dã đã bước tới.
Hắn khẽ liếc nhìn Cảnh Dao, hoi khom lưng nhìn thẳng cậu, ánh mắt dừng ở trên môi cậu "Viết bản kiểm điểm xong rồi à, không có việc gì cứ lắc lư ở chỗ này?"
Cảnh Dao vừa nghe đến hai chữ "kiểm điểm", cơn tức vọt lên não, lập tức dỗi trở về "Chưa xong, sớm muộn gì cũng xong, không phải việc của anh."
Khuôn mặt của Phương Dã ở rất gần Cảnh Dao, quá gần, hô hấp nóng rực phả lên khuôn mặt cậu, hắn từng câu từng chữ nói "Tìm anh trai da đen của em chơi bóng, chỉ là kỹ thuật của hắn, mẹ nó có bằng của tôi không."
Cả người Cảnh Dao cứng đờ, chân có chút mềm, hai bên tai nóng lên, cậu liếm liếm môi, há mồm chống đỡ mở ra "Nói... Nói linh tinh gì đấy..."
Môi của Cảnh Dao rất đẹp, căng mọng ướt át, chỉ cần cắn nhẹ cũng rất dễ dàng để lại dấu vết trên đó.
Sau khi bị Phương Dã hôn ngày hôm đó, cánh môi đã nhanh chóng trở nên ướt át đỏ bừng, hiện rõ dấu răng, vô cùng mê hoặc.
Hơi tiếc vì nó mờ đi quá nhanh.
Phương Dã nghiến răng, trực tiếp nắm lấy vai Cảnh Dao, nửa kéo nửa ôm cậu đến biên sân bóng, lạnh giọng nói "Đứng ở đây xem."