Haha, Cảnh Dao nếu mà tin lời Phương Dã nói thì cậu chính là thằng đần.
Chỉ xem một chút thôi, ha, đúng rồi, một chút không biết nó dài bao lâu đây.
Tiểu huyệt cậu vừa đẹp vừa non mềm, màu sắc lại phấn nộn thế này, có lẽ trong lòng Phương Dã còn đang thèm nhỏ dãi ấy chứ, nhìn rồi mà không thao thì không gọi là đàn ông nữa rồi.
Cả người Cảnh Dao bị Phương Dã ôm ở trong ngực, cái mông bị bàn tay to của hắn tùy ý xoa bóp.
Lòng bàn tay Phương Dã rất nóng, giống như chỉ cần chạm vào cậu là sẽ bị bỏng ngay, hai bên đùi run lên, cả người cũng rùng mình.
Cảnh Dao không nhịn được vặn eo giãy giụa vài cái, Phương Dã không vui nhíu mày, bóp mạnh mông cậu một cái.
"Đau quá ... đừng bóp nữa ... ưm ..." Cảnh Dao đau đớn kêu lên, đôi mắt to tròn ầng ậc một tầng nước, ủy khuất nhìn Phương Dã, vốn dĩ định mắng hắn có phải bị bệnh hay không, nhưng giọng nói vừa mềm vừa nhẹ, mang theo cả tiếng nực nở, không khác gì đánh vào bông "Anh có thể nhẹ một chút ....được không ..."
Sau khi nói xong, Cảnh Dao lại tự phỉ nhổ chính mình vài giây.
Cậu vốn dĩ mỗi nhìn thấy Phương Dã đều rất sợ, rồi lại nhớ đến việc mình nhắn nhầm người, còn cho hắn xem rất nhiều tiện nghi, giống như bị hắn nắm thóp cho nên giờ phút này đối với hắn nửa điểm kháng cự cũng không có.
Phương Dã trực tiếp kéo quần Cảnh Dao xuống, chỉ để lại một chiếc quần lót ướt đẫm chưa cởi, cách một lớp quần lót hắn đưa ngón tay cào cào lấy âm hộ khiến nó rùng mình một cái, trực tiếp làm dâm thủy̠ trào ra ngoài xối ướt lòng bàn tay hắn.
“Tiểu yêu tinh, sờ một chút đã ướt rồi.” Giọng nói của hắn bình tĩnh, đè nén hơi thở nặng nề, “Tách hai chân ra, đem tiểu huyệt lộ ra cho tôi xem.”
"Không được ..." Cảnh Dao hoảng hốt lắc đầu, cậu nhìn sắc mặt Phương Dã đột nhiên lạnh đi, ngay lập tức tim đập chậm lại một nhịp.
“Nếu không cho tôi xem thì còn muốn cho ai xem?” Phương Dã ngước mắt lên, vừa cười vừa gằn giọng hỏi “Là cho Nghiêm Hoàn, hay là cho anh da đen, hả?”
Trực giác mách bảo, cảm xúc của Phương Dã hiện giờ là số âm, Cảnh Dao tốt hơn hết là không nên kháng cự.
Cậu không có né tránh nữa, ngoan ngoãn ỷ lại trên l ng ngực Phương Dã, chậm rãi tách hai chân ra "Chỉ cho anh trai xem..."
Đậu xanh
Lời còn chưa nói xong, thì đã cảm nhận được một cây gậy thịt nóng bỏng cứng rắn chống trên bắp đùi cậu cọ xát.
Vừa thô vừa cứng, giống như một cục sắt, mới cọ vào bắp đùi non mấy cái mà đã thấy toàn thân tê dại.
Cảnh Dao theo bản năng cúi đầu, tận mắt nhìn thấy cây gậy khổng lồ dữ tợn kia thì trợn mắt.
Nó cứng đến cực hạn rồi, gân xanh quanh thân nảy liên tục, trông có chút dữ tợn, quყ đầu tròn trịa to bằng quả trứng, lỗ quყ đầu khép mở tràn ra một ít chất lỏng trong suốt, tản ra mùi vị tanh nồng, rồi nhanh chóng xhâm ciếm xoang mũi cậu.
Cảnh Dao nín thở, vội vàng nhắm mắt lại, không dám mở mắt ra xem lần nữa.
Mẹ nó, lớn vãi, đó thằng nào trong video 18+ to bằng hắn.
Bị cái gậy này cắm vào, mà tiểu huyệt cậu lại mềm mỏng như vậy thôi, chỉ một từ để hình dung thôi...thốn...
Cảnh Dao theo bản năng sợ hãi, run rẩy muốn chạy trốn, nhưng éo le chính là hai chân cậu mềm oặt, cả người thì run rẩy, chỉ mới chạm nhẹ vào hắn thôi mà cũng kích thích côn thịt của hắn ngẩng cao, cách một lớp vải quần lót chống vào cửa huyệt, xúc cảm nóng bỏng từ thân gậy truyền đến như muốn báo trước nó muốn xuyên thủng lớp vải này để vào.
Cảnh Dao nhìn vẻ hưng phấn rõ ràng trên mặt Phương Dã, không dám cử động nữa, chỉ sợ laicj kích thích du͙c vọng của hắn, cậu bị dọa sợ mà khóc thút thít “Anh trai, đừng… thật sự không được… nó lớn quá. .. "
Phương Dã đem hai chân Cảnh Dao tách rộng ra, không chút khách khí đem quy đồng chống ở cửa huyệt "Lúc gửi ảnh không phải rất bạo sao, làm ông đây mất ngủ cả đêm."
Hắn nhướng mày, lạnh giọng lặp lại lời mà Cảnh Dao đã từng nói "Tiểu huyệt mới chạm vào đã ướt, có anh trai ở đây thì tốt rồi..."
Cảnh Dao thực sự sợ hãi, Phương Dã đỡ thân gậy đút vào, quყ đầu ngọ nguậy kích thích hoa môi nới rộng ra, quần lót bị kéo căng phủ lên quყ đầu thay cho bao cao su cũng đi vào, chất liệu quần lót vừa dầy vừa thô, nào trơn mượt như bao cao su, một đường đi vào đều rất gian nan, lớp vải mài cọ vách thịt non, dồn nếp uốn tụ lại một chỗ, kích thích hoa huyệt run rẩy co rút lại, cậu đau đến phát run, không phân biệt được là bản thân đang mong chờ hay là hoảng sợ.
Quần lót bị kéo đến cực hạn làm côn thịt không thể tiến vào thêm được nữa, Phương Dã trực tiếp rút ra, sau đó kéo quần lót cậu xuống.
Cảnh Dao còn đang định thở phào một hơi, thì ngay lập tức côn thịt cắm thẳng vào, xúc cảm chân thật nhất hòa làm một với nhau, cậu hoảng sợ cầu xin "Bị anh trai thao ... sẽ không đi nổi ... sẽ hỏng mất ..."
Động tác của Phương Dã dừng lại, côn thịt cũng ngưng trệ một lúc, giọng nói khàn khàn tràn đầy du͙c vọng "Không có việc gì, tôi chỉ ôm em thôi."
Nhận thấy Phương Dã hôm nay thế nào cũng sẽ phải thao cậu mới bỏ qua, Cảnh Dao đáng thương nói nức nở nói "Em có thể giúp anh trai liếm bắn ra ... được không..."
Vừa nói cậu vừa hé cái miệng nhỏ, đầu lưỡi cũng vươn ra liếm khóe môi như đang câu dẫn tầm mắt của hắn vào nó "Thao nơi này... anh nhé..."