“Không sao đâu, fans cũng quen rồi ấy mà.” Giang Vân Hạo nói một cách hài hước. Anh đang nói đến trưởng nhóm và em út, có hai đồng đội thường xuyên vướng tin đồn hẹn hò, fans đã tôi luyện được trái tim mạnh mẽ từ lâu rồi.
Ngôn Sơ Âm đang suy nghĩ xem có nên cười phối hợp với Giang Vân Hạo hay không thì đối phương đã vươn tay ôm lấy vai cô, chu đáo nói “Hôm nay cứ coi tôi là sứ giả hộ hoa, đi chứ cô Ngôn?”
Cô còn có thể nói gì được? Ga lăng, ngang ngược nhưng cũng không mất sự dịu dàng, cô làm sao để từ chối đây? Ngôn Sơ Âm cố kìm nén trái tim đập cuồng loạn của mình.
Không biết có phải do ảnh hưởng từ di chứng được tiểu thịt tươi ôm vai mấy hôm trước hay không mà Ngôn Sơ Âm không có sức chống đỡ với động tác này. Cũng may là Ngôn Sơ Âm vẫn chưa đến mức hồn vía điên đảo chỉ vì một cái ôm, cô lẳng lặng đẩy cánh tay trên vai xuống, “Tôi vịn vào anh vậy, lỡ bị phát hiện thì cũng có thể giải thích là anh nhiệt tình giúp đỡ tôi.”
Nếu bị anh ôm ra ngoài, cô có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa hết tội.
“Cũng được.” Giang Vân Hạo buông tay ra, tự giác nâng tay lên.
Ngôn Sơ Âm vừa đưa tay vịn vào cánh tay anh thì trước mắt bỗng tối sầm, Giang Vân Hạo lấy đôi kính râm không biết từ đâu ra đeo lên cho cô, sau đó nháy mắt “Thế này cô yên tâm chưa?”
Vì là kính râm dành cho nam giới nên hơi rộng, đôi kính hơi tuột xuống sống mũi che khuất nửa gương mặt cô.
Ngôn Sơ Âm không biết rốt cuộc nam thần nghĩ gì trong đầu mà đưa kính râm cho cô chứ không tự mang, chẳng lẽ anh không biết so với nhân vật nhỏ bé là cô, anh mới là người cần che mặt ư?
Như đọc được thắc mắc của Ngôn Sơ Âm, Giang Vân Hạo nghiêng đầu, ý bảo anh có mũ che mặt. Trong mắt Ngôn Sơ Âm, hành động này của anh rất dễ thương nên vội vàng dời mắt, nói khẽ “Đi thôi, chắc là cũng có người đến đón anh Giang nhỉ?”
“Chắc là có trợ lý.” Giang Vân Hạo nói bâng quơ, kéo vali của Ngôn Sơ Âm, chầm chậm đi ra ngoài.
Mặc dù đang là thời gian làm việc nhưng ở thành phố lớn Thượng Hải, sân bay lúc nào cũng nhộn nhịp, nhất là vào giờ này. Người đến đón máy bay rất đông, sảnh máy bay tấp nập, Ngôn Sơ Âm sợ bị nhận ra nên cúi thấp đầu, còn chưa đi tới chỗ của trợ lý Lưu thì bỗng dưng có người chặn họ lại, đồng thời vang lên giọng của một chàng trai trẻ tuổi.
“Anh ơi, cuối cùng anh cũng ra, em còn tưởng anh bị bắt cóc rồi chứ Nhưng mà đây là…” Anh ta mở to mắt nhìn Ngôn Sơ Âm, vẻ mặt vô cùng phức tạp, so với đại ca, ông anh này thực sự khiến người trợ lý như anh ta yên tâm tốt tính, phối hợp với công việc, nhất là giữ mình trong sạch, vào nghề bao nhiêu năm nhưng rất hiếm có scandal. Nhưng mà ông anh này, không phải em không cho anh yêu đương, nhưng anh đi Bắc Kinh có một ngày mà đã dắt bạn gái về rồi, đã thế còn công khai ân ái ở sân bay, quá chấn động đó… Cơ mà sao mỹ nữ này trông quen thế nhỉ?
Anh ta nhìn Ngôn Sơ Âm chằm chặp vài giây, rốt cuộc cũng nhận ra cô, sau đi tới nói nhỏ với Giang Vân Hạo “Anh ơi, anh quen MC đài Bắc Kinh hồi nào vậy? Chúng ta có bao giờ hợp tác với đài đó đâu?”
Giang Vân Hạo thản nhiên trả lời, “Mới quen trên máy bay.”
Cậu chàng há hốc mồm, Ngôn Sơ Âm nhìn thấy sự kính phục trong mắt anh ta, đâu biết rằng trong lòng anh ta đang tán thưởng hiệu suất của Boss.
Mới quen trên máy bay mà đã thắm thiết thế rồi, tình hình này là chuẩn bị ra mắt phụ huynh hai bên? Anh ta đi theo ông anh bốn, năm năm, chưa bao giờ biết ông anh của mình hóa ra lại nồng nhiệt hơn lửa
Edit Sa