⬅ Trước Tiếp ➡
Ngôn Sơ Âm được nhiều người theo đuổi nên cô phân biệt rõ đâu là ân cần, đâu là nhiệt tình, cô chưa đến mức ảo tưởng Giang Vân Hạo yêu cô từ cái nhìn đầu tiên ngay trên máy bay rồi tiến hành theo đuổi. Cô đã hỏi Giang Vân Hạo là vì sao anh biết cô thì người ta trả lời rằng năm lần bảy lượt nhìn thấy cô trên bảng hotsearch weibo nên có ấn tượng, hôm nay trùng hợp đi cùng chuyến bay, và cả hai đều xui xẻo không mua được vé khoang thương nhân, chẳng những thế còn ngồi cạnh nhau nên cũng coi như có duyên, vì thế anh mới hào hứng làm quen.
Đôi khi duyên phận là vậy, có những người lần đầu tiên gặp nhau chỉ trách sao lại gặp nhau quá muộn, nhưng Giang Vân Hạo là đồng đội của Thẩm Gia Thụy nên cho dù có tiếc nuối đến đâu chăng nữa thì sau này cũng không thể tiếp xúc.
Hai người trò chuyện rôm rả từ lúc máy bay cất cánh cho đến khi hạ cánh mà vẫn chưa thỏa mãn, tất cả hành khách đều đứng dậy lấy hành lý mà Ngôn Sơ Âm và Giang Vân Hạo vẫn còn ngồi yên.
“Chờ họ xuống rồi chúng ta hẵng xuống nhé?” Giang Vân Hạo nghiêng đầu hỏi Ngôn Sơ Âm.
Hai người ngồi ở hàng ghế cuối cùng nên không quá thu hút sự chú ý, chờ hành khách xuống hết có lẽ họ sẽ không bị nhận ra.
Edit Sa
Trước lời đề nghị của Giang Vân Hạo, Ngôn Sơ Âm định gật đầu theo bản năng nhưng cô nhanh chóng tỉnh táo lại. Cô và Giang Vân Hạo không quen nhau, chỗ ngồi ở trên máy bay khá khuất nên cho dù họ có trò chuyện rôm rả thì cũng không ai để ý, nhưng nếu xuống máy bay mà đi cùng nhau thì e ngày mai sẽ có dòng tít “Bạn gái tin đồn của Trương Nhiên là Ngôn Sơ Âm bắt cá hai tay, ngọt ngào với Giang Vân Hạo ở sân bay.”
Ngôn Sơ Âm lập tức từ chối lời đề nghị của Giang Vân Hạo “Tôi phải lấy hành lý nên đành đi trước vậy, xin lỗi nhé.”
Giang Vân Hạo thông cảm gật đầu “Chúc cô vui vẻ trong thời gian ở Thượng Hải.”
“Cảm ơn anh, rất vui khi được làm quen với anh.” Ngôn Sơ Âm nói vậy cũng không hẳn là xã giao, thực sự chuyện trò với Giang Vân Hạo rất vui, đã lâu rồi cô chưa có cảm giác thoải mái ấy, nếu như không có sự việc của nam nữ chính, cô rất muốn làm bạn với Giang Vân Hạo. Đáng tiếc là không có nếu như, vậy nên cô đành khước từ sự thân thiện và nhiệt thành của Giang Vân Hạo.
Ngôn Sơ Âm cầm túi xách đứng lên trong nỗi tiếc nuối, chen chúc cùng đám đông đi xuống máy bay.
Giang Vân Hạo vẫn ngồi im. Tuy Ngôn Sơ Âm là người nổi tiếng nhưng không có nhiều fans, nếu bị nhận ra thì họ cũng chỉ chào hỏi cô thôi, chỉ cần không bị chụp hình thì sẽ không sao, vì thế cô khá thản nhiên hòa vào đám đông. Nhưng nếu Giang Vân Hạo bị nhận ra, có lẽ anh sẽ bị tất cả những cô gái trẻ tuổi ở sân bay bao vây.
Lúc Ngôn Sơ Âm đi đến chỗ băng chuyền, hành lý đã được chuyển ra, nhưng vì cô đến muộn nên băng chuyền đã đi được một vòng rồi. Ngôn Sơ Âm đứng chờ mười phút, các hành khách lần lượt rời đi sau khi lấy hành lý trong khi hành lý của cô vẫn không thấy tăm hơi. Cô định đi hỏi nhân viên sân bay vì quá sốt ruột thì nhận được điện thoại
“Chào cô, trợ lý Lưu đúng không ạ? Tôi vừa xuống máy bay, đang đợi lấy hành lý… Cô đang chờ ngoài cổng A ạ? Vâng…”
Trợ lý và tài xế mà bên nhãn hàng sắp xếp đã tới sân bay, Ngôn Sơ Âm nhìn đang xác nhận nơi họ đứng, ngẩng đầu thì nhìn thấy vali của mình nằm trên băng chuyền đang dần đi ra, cô vội vàng cắt ngang lời đối phương “Xin lỗi, hành lý của tôi ra rồi, không tiện nói chuyện điện thoại. Tôi lấy hành lý trước đã.”
⬅ Trước Tiếp ➡