Khi đầu ngón tay Hứa Vô Ngôn sờ đến bên cạn♄ mép quần lót của Tô Miên Miên, miệng rời khỏi đầṳ vú của cô, anh mỉm cười trêu chọc một câu, anh biết điểm mẫn cảm của Tô Miên Miên ở đâu, ngoại trừ cục thịt nho nhỏ ở bên ngoài tiểu huyệt của cô ra, nơi khiến cho Tô Miên Miên hưng phấn chính là thuỳ tai này.
Hứa Vô Ngôn đã từng tận mắt chứng kiến Tô Miên Miên cao trào phun nước đầy đất tɾong lúc mình đùa bỡn thùy tai của cô.
Dâm thuỷ bắn ra khắp nơi, đến tận bây giờ cảnh tượng dâm đãng nhưng lại thơ๓ ngọt đó vẫn còn mới mẻ bên tɾong ký ức của Hứa Vô Ngôn, thậm chí… Trong lòng Hứa Vô Ngôn cũng cảm thấy nếu thêm một lần nữa, cũng là một ý tưởng rấthay.
Hai tay Tô Miên Miên giữ chặt lấy bồn rửa tay, liên tục lắc đầu “Học trưởng em chịu thua… Cầu xin anh…”
Nhưng Hứa Vô Ngôn đâu có nghe lời cô nói, không những không dừng lại, ngược lại anh còn nhấc cô lên, để cô ngồi lên bồn rửa tay.
Váy trên người Tô Miên Miên cũng bị Hứa Vô Ngôn xốc lên để lộ ra nửa người, kéo lên bên hông, kéo qua phần e0 một chút, chiếc quần lót màu trắng ngà có đường viền hoa h0àn toàn lộ ra trước mắt Hứa Vô Ngôn.
Cô vẫn the0 bản năng dùng hai tay che lại “Em… Em không muốn… Anh đừng nhìn…”
Hứa Vô Ngôn chậm rãi kéo tay cô ra “Là bởi vì không đủ đẹp cho nên không cho anh xem sao?”
“Hay là, Miên Miên, em lén lút lấy trứng rung học trưởng nhét ở bên tɾong tiểu huyệt ra rồi, hoặc là không kẹp chặt, cho nên bây giờ mới không dám để học trưởng xem? ”
Tô Miên Miên lắc đầu như trống bỏi “Không phải, không phải như vậy, như vậy không đúng… Học trưởng, em… Ưm… Ưm a…”
“Trứng rung vẫn còn ở bên tɾong, Miên Miên… Miên Miên không dám lấy trứng rung ra, chỉ là… Ưm…”
Tô Miên Miên còn chưa phản kháng xong, ngón trỏ của Hứa Vô Ngôn đã cách một lớp quần lót chọc lên âm đế của cô, sau khi chọc nhẹ ba cái, anh đổi thành ngón cái ấn lên âm đế đang nhô cao, sau đó bắt đầu từ từ xoa nắn đùa bỡn.
Dưới những hành động của Hứa Vô Ngôn tiểu huyệt vốn đã ướt đẫm lại càng thêm ướt át.
Tô Miên Miên đâu thể chịu đựng được sự kích thích như vậy, cuối cùng cô không rảnh rỗi phản đối hay là xin tha nói, cắn môi nức nở kêu lên “Ưm a… Không… Không cần… Học trưởng, cầu xin anh…”
“Thật sự… Ưm a… Không được đâu…”
Hứa Vô Ngôn xoa nhẹ chưa đến một phút, ngón trỏ từ vị trí âm đế chuyển tới cửa động, sau đó cách một lớp quần lót chọc vào cửa động của Tô Miên Miên, đầu ngón tay anh cảm nhận được sự ẩm ướt, rấtnhanh trên quần lót của Tô Miên Miên cũng có thể nhìn thấy rõ dấu vết bị thấm ướt.
Anh mỉm cười rút tay lại “Miên Miên thật ướt.”
“Có phải tiểu huyệt không thoải mái không? Hửm, đúng là sẽ không thoải mái, hay là để học trưởng giúp Miên Miên giải quyết một chút nhé…”
“Không đâu, em không phải… Không như vậy…” Tô Miên Miên vô cùng xấu hổ, nhưng lại không có chỗ trốn, cô vẫn còn ma͙nh miệng, Hứa Vô Ngôn biết cô thẹn thùng, nhưng anh không có ý định dễ dàng buông tha cho cô.
Hứa Vô Ngôn kéo quần lót của Tô Miên Miên ra, ngón trỏ không chút trở ngại chạm vào tiểu huyệt của Tô Miên Miên, cô vốn không có nhiều lông lắm, sau khi bị dâm thủy̠ dính ướt một chút trông càng có vẻ thưa thớt hơn.