Hắn cởi vạt áo của Liêu Tuân ra, cách một lớp áo yếm mà vuốt ve bầu ngực mềm mại của nàng. Tiểu di tử của hắn đúng là báu vật trời sinh, mới chỉ mười hai tuổi thôi mà ngực đã phát triển như thế này rồi.
Hắn càng sờ càng cảm thất không đủ, Nghiêm Mẫn Chi đẩy yếm sang một bên, cúi đầu xuống, đầu lưỡi linh hoạt liếm láp núm vú hồng hào, sau đó há miệng ngậm lấy bầu ngực thơm mùi sữa.
Chết tiệt, sướng như lên tiên
“Tiểu di tử, ta đang liếm ngực của muội này... Muội có sướng không? Có thích tỷ phu làm thế này với muội không?”
Liêu Tuân đâu có hiểu chuyện gì, nàng chỉ biết bản thân mình lúc này đang cảm thấy vô cùng sảng khoái. Nàng dang rộng hai chân, quấn lên eo của hắn, dâm dịch không ngừng tiết ra, hạ thể nhớp nháp vô cùng. Liêu Tuân vừa rên ɾỉ vừa cọ sát hạ thể với côn thịt to lớn của Nghiêm Mẫn Chi “Sướng quá... Tỷ phu làm A Tuân thoải mái quá... Ưm... Tỷ phu, huynh mau đâm vào trong tiểu huyệt đi, đâm vào bên trong chắc chắn sẽ càng thoải mái hơn...”
“Ha... Đúng là đồ dâm đãng, hiện giờ tỷ phu không thể đâm vào trong muội được. Chờ sau này muội thành thân rồi quay lại tìm tỷ phu, lúc đó tỷ phu sẽ chơi muội một trận thật đã, được không?”
Mặc dù là nói như vậy, nhưng trong lòng Nghiêm Mẫn Chi vẫn cảm thấy khá tiếc nuối, dù bây giờ tiểu di tử này ngốc nghếch đần độn, nhưng chờ sau khi thành thân rồi thì chắc chắn sẽ cùng tướng công của mình làm chuyện kia, chứ sao có thể quay lại tìm hắn được. Haizz, hắn thực sự rất muốn cắm dương vật vào trong hang động mềm mại phấn nộn kia, không cam lòng mà.
Nghiêm Mẫn Chi càng nghĩ càng hăng, hắn liên tục cọ sát với bắp đùi của Liêu Tuân, kẹp chặt hai chân nàng lại, điên cuồng khuấy đảo, sau đó xuất tinh lên đùi nàng.
Hắn nhìn tinh dich của mình bắn đầy bắp đùi của Liêu Tuân thì cảm giác vô cùng thỏa mãn. Lúc này Liêu Tuân cũng đã mệt đến mức không đứng vững được, hai chân run rẩy, cả người gục lên người Nghiêm Mẫn Chi, thở hổn hển.
Nghiêm Mẫn Chi vươn tay nhẹ nhàng xoa nắn bầu ngực và cặp mông căng tròn của nàng, lại khẽ hôn lên môi nàng một cái “Dâm đãng chết đi được, làm sao bây giờ, tỷ phu thực sự rất muốn chơi muội, tiểu yêu tinh hại người.”
Hắn suy nghĩ một lát rồi nói “Buổi tối tới thư phòng của tỷ phu, tỷ phu “chăm sóc” muội.”
Liêu Tuân vừa thở hổn hển vừa gật đầu đồng ý, sau đó lại gục trên người hắn như không xương. Cuối cùng, vẫn là Nghiêm Mẫn Chi mặc y phục lại cho nàng tử tế.
Hắn cầm quần lót của nàng lên, lau sạch sẽ tinh dich trên đùi nàng, sau đó lại vươn đến tiểu huyệt nhớp nháp kia, lau dâm dịch của nàng.
Lau xong, hắn khàn giọng hỏi “Cho tỷ phu cái quần lót này nhé, cả cái yếm kia nữa, cũng cho tỷ phu luôn có được không?”
Liêu Tuân gật đầu, Nghiêm Mẫn Chi nhanh chóng nhét quần lót và áo yếm của nàng vào trong ngực, sau đó lại hôn nàng thêm một lát nữa. Cũng may là quần áo bên ngoài khá dày, cho dù Liêu Tuân không mặc đồ lót bên trong thì cũng không bị phát hiện ra.
...
Khó khăn lắm mới nhẫn nhịn được đến tối, Liêu Tuân đúng hẹn đi tới thư phòng của Nghiêm Mẫn Chi. Hắn vừa mới cởi y phục của nàng ra thì lập tức phát hiện nàng mặc giống hệt như ban sáng, không mặc quần lót, cũng không mặc yếm. Cửa miệng huyệt hồng hào non nớt của nàng lúc này như ẩn như hiện, cũng đã bắt đầu ướt át từ bao giờ, thân trên không mặc yếm nên chỉ cần vươn tay ra là có thể sờ được hạt đậu nhỏ trên bầu ngực mềm mại, cảm xúc rất tốt.