Trọng Giang xoa lòng bàn tay đã lạnh ngắt tới mức đông cứng, đáp: "Bởi vì mỗi ngày cậu đều nhìn thấy chúng, cho nên tôi nghĩ có lẽ trên mặt biển có gì đó tôi chưa phát hiện ra, nhưng bây giờ xem ra không phải rồi."
Hạ Giác Hành không đáp, anh đang nghĩ xem nên trả lời câu hỏi của Trọng Giang như nào.
"Quay về thôi, bên ngoài lạnh lắm."
Trọng Giang nhún vai, xoay người rời khỏi boong tàu.
Cô đang cố gắng kiềm chế bản thân để không lúc nào cũng đi theo sau Hạ Giác Hành, cô như kẻ theo đuôi biến thái trốn ở nơi không ai biết, nhìn chằm chằm đối tượng mình theo dõi sau ống kính rồi nhấn nút chụp liên tục.
Trọng Giang không biết Hạ Giác Hành có phát hiện ra cô đi theo và chụp trộm anh không, bởi vì thỉnh thoảng anh sẽ bắt chuyện với cô, cũng vẫn hỏi cô có muốn tới nhà ăn ăn cơm cùng không.
Nhưng dù hai người ngồi trên cùng một chiếc bàn ăn, Trọng Giang vẫn có thể cảm nhận được sự khác lạ của Hạ Giác Hành. Rõ ràng anh đang ngồi trước mặt cô mà linh hồn như đang phiêu du chốn ngoài xa.
Hành vi biến thái của Trọng Giang vốn nên kết thúc vào ngày Hạ Giác Hành xuống tàu, sự tiếp xúc giữa họ trong khoảng thời gian này đã khiến cô rất vui vẻ và hài lòng. Nào ngờ trước ngày tàu cập bến Na Uy, Hạ Giác Hành bỗng dưng hỏi cô: "Cậu dự định đi chỗ nào Icetruyensacfull.com chơi đó?"
Trọng Giang ngừng chuyển động máy ảnh, cô nở nụ cười và cả sự mong chờ từ cõi lòng: "Tôi đi ngắm núi lửa."
"Núi lửa phun trào?"
Trọng Giang nghiêng đầu cười, đáp: "Ừ, tôi mua một tour du lịch đi bộ ngắm cảnh núi lửa phun trào, nhưng vì để tiện hơn nên tôi thuê một căn nhà dưới chân núi luôn. Nếu may mắn thì tối nào cũng được nằm trên căn gác mái ngắm cực quang."
Đây là lúc Icetruyensacfull.com đang nằm trong khoảng thời gian đêm vùng cực, cũng là thời gian tuyệt nhất để ngắm cực quang. Trong cảnh băng tuyết ngập trời không có điểm cuối như chốn bồng lai tiên cảnh, trên cao là cực quang sáng ngời lấp lánh trên bầu trời cao, chỉ cần tưởng tượng thôi đã khiến Trọng Giang thấy yên bình và thơ mộng quá đỗi.
Nên Trọng Giang thề, cô đã buột miệng nói câu này mà chưa suy nghĩ kỹ càng, chỉ là câu nói trong lúc vô thức.
Cô đã hỏi Hạ Giác Hành: "Cậu có muốn cùng nhau không? Căn nhà tôi thuê lớn lắm."
Khi thực sự bước xuống khỏi xe, từng bước tiến vào căn nhà nhỏ mà mình thuê, cả khuôn mặt và cơ thể của Trọng Giang đều cứng đờ vì lạnh.
Tài xế định giúp Trọng Giang xách hành lý nhưng lại bị cô từ chối: "Anh cứ về đi, có việc tôi sẽ gọi."
"Vâng, điện thoại luôn mở 24/24, có gì cô cứ gọi hoặc nhắn tin cho tôi là được."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Người tài xế này do bố mẹ Trọng Giang sắp xếp, là người Trung Quốc sinh sống tại đây, thành thạo cả tiếng Icetruyensacfull.com và tiếng Trung.
"Chúc cô ngủ ngon." Tài xế cười tạm biệt Trọng Giang.
Đứng trước cổng, Trọng Giang tháo găng tay dày và ấm ra, nhập mật mã vào. Cô thở ra một làn hơi trắng rồi nói với Hạ Giác Hành: "Mật mã là 094777."