⬅ Trước Tiếp ➡
Cô từng coi thường bản thân trong tiểu thuyết vô cùng, cho tới khi cô trúng tiếng sét ái tình với Hạ Giác Hành.
Đương nhiên lần đầu Trọng Giang gặp Hạ Giác Hành, cô vẫn chưa nhận ra đó là anh, sau đó cô mới biết người cô cực kỳ vừa mắt ấy chính là Hạ Giác Hành.
Phẫn nộ, xấu hổ, chật vật, mọi cảm xúc khiến Trọng Giang sợ hãi Hạ Giác Hành như e sợ loài thú dữ. Cô tránh việc hợp tấu cùng anh ở nhạc hội âm nhạc như tình tiết trong tiểu thuyết, tránh việc cùng khiêu vũ trong yến hội với anh, cố gắng hết sức để tránh xa anh nhất có thể.
Nhưng hình như chẳng có tác dụng gì hết, cô vẫn chẳng kìm nổi lòng mình vì muốn tới gần anh hơn mà thích anh.
Bánh xe số mệnh như lại khiến mọi thứ trở về chỗ cũ, Trọng Giang thầm nghĩ một cách đầy trào phúng, chắc lúc tạo ra cô, Thượng Đế đã thêm phần "yêu Hạ Giác Hành" quá liều cho cô.
"Đi thôi, tới giờ kiểm tra vé rồi." Tay Hạ Giác Hành đặt cạnh tay cầm vali của Trọng Giang: "Có cần giúp không?"
Trọng Giang mím môi, lúng phúng vài chữ: "Hơi nặng."
Hạ Giác Hành cầm lấy vali hành lý của cô, đi về phía cửa kiểm tra vé.
Trọng Giang đi theo sau anh, cô nhìn Hạ Giác Hành ngoài đống hành lý cầm giúp cô thì chẳng còn gì khác, không nén nổi tò mò: "Hành lý của cậu đâu?"
"Lười cầm nên gửi qua đó từ trước rồi." Hạ Giác Hành ngừng một chốc, tiếp tục nói: "Kỳ nghỉ đông năm nào tôi cũng đi Bắc Âu."
Trọng Giang hơi bất ngờ, cô biết kỳ nghỉ đông mỗi năm Hạ Giác Hành đều không ở trong nước, bởi cứ mỗi kỳ nghỉ đông anh sẽ biến mất tăm, chẳng bao giờ tham gia bất cứ cuộc tụ họp bạn bè nào, cũng không tiết lộ hành trình cho bất cứ ai.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Có lẽ vì cảm nhận được sự bất ngờ của Trọng Giang nên Hạ Giác Hành giải thích: "Bà ngoại tôi có mang dòng máu Na Uy, từ khi ông nội mất thì bà tới Na Uy định cư luôn."
Trọng Giang quan sát sắc mặt Hạ Giác Hành, thấy gen con lai mà anh được di truyền từ bà ngoại chắc chỉ có đôi mắt màu hổ phách nhạt kia thôi.
Hoặc là cả cặp lông mi dài hơn người bình thường nữa nhỉ?
Trọng Giang vừa nghĩ vẩn vơ vừa làm thủ tục lên thuyền.
Vé tàu của hai người đều là khoang hạng nhất, có lối đi riêng dành cho khách hàng VIP, không cần phải xếp hàng.
Thậm chí phòng của họ cũng rất gần nhau, chỉ cách ba căn phòng.
Trọng Giang nhìn Hạ Giác Hành về phòng rồi mới không nhìn anh nữa. Cô kéo vali vào phòng, thở dài một tiếng.
Không cam lòng, vẫn không cam lòng.
Trọng Giang đặt tay lên vị trí trái tim, cô có thể cảm nhận sự đau đớn dù rất nhẹ nhưng chẳng thể ngó lơ một cách cực kỳ rõ ràng ở nơi ấy. Hoá ra cảm xúc của một người thật sự sẽ ảnh hưởng tới các bộ phận trên cơ thể.
Tầm mắt bắt đầu trở nên mờ sương, Trọng Giang chớp mắt, đưa tay che mặt.
Cô vẫn rất thích Hạ Giác Hành, dù biết rằng thích anh sẽ có kết cục cực kỳ bi thảm, nhưng cô vẫn không sao khống chế được!
Trọng Giang dựa vào bức tường sau lưng, trượt dần xuống đất.

⬅ Trước Tiếp ➡