Tiếp ➡
Vào ngày cuối cùng của kỳ nghỉ đông, Trọng Giang cuộn tròn người trong phòng chiếu phim tư nhân dưới lòng đất, gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm, xin phép nghỉ học hai ngày vì lý do sức khoẻ.
Ở đầu dây bên kia, giáo viên chủ nhiệm quan tâm hỏi han: đã đi bệnh viện chưa? Ốm có nặng không? Bệnh viện kê thuốc gì? Có phải nhập viện không?
Trọng Giang ngồi trên giường, trả lời cho có "Vâng ạ", cuối cùng còn bổ sung thêm "Em đi viện ngay đây ạ".
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Vậy là giáo viên chủ nhiệm lại nói với vẻ ân cần: "Vậy không làm phiền em nghỉ ngơi nữa, có việc gì nhớ gọi cho thầy nhé."
Trọng Giang cụp mắt, cúp điện thoại, đoạn vất điện thoại sang một bên.
Cô cúi đầu, cầm cuốn sách cũ đang mở trên chân lên.
Đó là một cuốn sách rất cũ kỹ, hơn nữa còn rách nát không lành lặn, chất giấy vàng khè mỏng dính càng làm nổi bật giá trị của cuốn sách - sách cũ bày bán trên vỉa hè: ba mươi ngàn một cuốn, năm chục hai cuốn.
Nhưng Trọng Giang không mất tiền mua cuốn sách này.
Nói một cách chính xác là khi cô vừa cầm cuốn sách này lên từ sạp báo trên vỉa hè thì sạp báo bỗng dưng biến mất tiêu, cô chưa kịp trả tiền!
Trọng Giang bật hết đèn trong phòng chiếu lên rồi bắt đầu đọc từ chương năm mươi.
Cuốn sách kỳ lạ này được cô mua từ hồi lớp tám, hôm đó tài xế trong nhà xin nghỉ, Trọng Giang tự về nhà một mình. Khi cô đi ngang qua sạp bán báo gần trường học một mình, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà cô dừng lại, rồi như bị ma làm, cúi xuống cầm cuốn sách nhìn bìa là biết tiểu thuyết thể loại ngôn tình học đường ba xu cẩu huyết đầy đầu này lên.
Hơn nữa, đúng vào lúc cô cầm cuốn sách này lên, sạp báo trước mặt cô biến mất không thấy đâu nữa.
Trọng Giang mười bốn tuổi nhíu mày, đầu đầy dấu chấm hỏi, đứng ngẩn người giữa đường dành cho người đi bộ. Bạn học đi qua thấy vậy, hơi ngập ngừng rồi hỏi: "Trọng Giang, cậu đứng ở đây làm gì vậy? Tài xế nhà cậu vẫn chưa tới hả?"
Trọng Giang còn nhớ lúc đó cô nhíu mày hỏi lại bạn học: "Cậu có nhìn thấy sạp báo ở đây không?"
Bạn học "Hả?" đầy khó hiểu, đáp lại: "Sạp báo nằm ở phía trái cổng chính của trường, cậu đi nhầm hướng rồi thì phải?"
Trọng Giang nắm chặt cuốn sách trong tay, vội vàng nói lời cảm ơn với bạn học, tiếp đó nhanh chóng chạy về hướng ngược lại.
Sạp báo nằm phía bên trái cổng lớn trường học y hệt như cái mà lúc nãy cô nhìn thấy, thậm chí thứ tự sắp xếp các tờ báo cũng giống hệt như lúc nãy cô lướt thấy! Điều khác biệt duy nhất là trên sạp không có cuốn sách như cô cầm trong tay.
Một cuốn sách đầy kỳ lạ.
Trọng Giang mười bốn tuổi đầy khó hiểu, đưa tay mở sách.

Tiếp ➡