Chương 31
Hạ Nhi cảm phục bản thân lúc này còn có thể suy nghĩ được như vậy.
Cô đi vòng qua hoa viên rồi rẽ vào lối ra của buổi tiệc, chợt cô nghe tiếng Lương Hạ gọi. Cô vội bước nhanh tới, Lương Hạ đang cầm ly rượu trái cây liền bỏ xuống chạy tới bên người cô ríu rít cả lên.
"Cậu đi đâu nãy giờ? Tớ tìm cậu muốn điên lên đó. Mặt cậu làm sao vậy? Sao lại đỏ bừng thế kia? Giày? Cậu làm mất giày hả?"
Hạ Nhi tay xoa trán
"Lương Hạ, cậu hỏi liên tiếp mấy câu như vậy, tớ trả lời câu nào trước cho câu bây giờ?"
"Thì cậu trả lời từng câu, mặt sao đấy?"
Nói rồi Lương Hạ khẽ vươn tay sờ lên mặt cô
"Nóng như vậy? Cậu bị bỏ thuốc à?" Lương Hạ cuốn quýt.
Hạ Nhi nghiêng người né tránh tay Lương Hạ.
Ta là bị con mẹ nó tên khốn Khương Tình bỏ thuốc
Lời này lại chả thể nói.
Hạ Nhi cúi đầu uỷ khuất.
"Hạ Nhi " Cao Vỹ Quang cùng Bối Lạc và Khanh Long, Hạnh Nhân tiến tới.
Cao Vỹ Quang tư thái như một quý công tử nhẽ nhếch môi cười đầy bí hiểm rồi lại quay sang Lương Hạ.
"Chào em, cô bé cam đảm."
Lương Hạ bĩu môi. Hạ Nhi liền kéo tay Lương Hạ về phía saụ Cô lạnh giọng.
"Muốn gì?."
Cao Vỹ Quang không để ý liền cười.
"Khen cô bé tí thôi mà."
Nói đoạn lại tiếp
"Giày của em mất rồi? Định dự tiệc với đôi chân trần sao?"
Hạ Nhi nhếch môi cười.
"Không mặc anh quan tâm."
"Sao lại không chứ? Cả trường này đều biết em là người của Vỹ Quang thái tử tôi, mặt mũi của tôi cũng rất quan trọng đó."
Vỹ Quang quay sang bên cạnh đưa tay ra hiệu gì đó, liền có người ngay lập tức cung kính chạy tới.
"Thiếu gia " Người trung niên mặt bộ vest thanh lịch khẽ cúi chào rồi nói.
Cao Vỹ Quang liền hạ lệnh.
"Tìm cho tôi một đôi giày cho tiểu thư này"
"Vâng Thiếu gia."
Hạ Nhi ngay lập tức cản đường vị quản gia lại, ánh mắt đanh lại hiện rõ sự tức giận.
"Tôi đã bảo không cần "
Vị quản gia nhìn về phía Cao Vỹ Quang, hắn liền phất tay, vị quản gia hiểu ý liền lui một bước rồi đi một mạch.
"Tôi đã nói rồi, em phải là của tôi." Cao Vỹ Quang mặt đầy kiêu ngạo.
Hạ Nhi căm tức. Định nhào lên cho tên khốn kiếp này một trận. Lương Hạ liền kéo cô lại, khẽ thì thầm.
"Cậu đánh nhau ở đây không tốt đâu, địa bàn nhà người ta."
Hạ Nhi tức thở hổn hển.
"Tớ mặc xác, hôm nay nhất định tớ phải cho cái tên khốn kiếp này một trận."
Vừa nói đã định xách váy bóp cổ tay nhào lên.
"Mọi người tụ tập ở đây đông vui thế?" Giọng nói trầm thấp ôn hoà dịu dàng phía saụ
Hạ Nhi ngay lập tức xìu như bong bóng xì hơi, vội trốn ra sau lưng Lương Hạ, đầu cũng chả thấy đâu nữa.
Lương Hạ đầy ngạc nhiên, vừa nhìn về phía giọng nói phát ra, mặt liền ửng hồng, khẽ gọi.
"Chị Tình "
"Tình Tỷ " Hạnh Nhân lễ phép.
"Khương Tình " Cao Vỹ Quang cùng Bối Lạc và Khanh Long cũng lên tiếng.
Khương Tình đi chậm rãi tới, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía sau Lương Hạ, thấy đầu nhỏ Hạ Nhi rụt lại, cô khẽ cúi đầu cười, tiếng cười như tiếng chuông bạc thanh thuý, vừa êm tai lại vừa dễ nghe.
"Tình Tình, nãy giờ cậu không có ở đây, ai cũng hỏi cậu đi đâụ Cậu đã đi đâu vậy?" Bối Lạc bước tới liền hỏi.
"À, tớ hóng mát một chút, tại vì không khí ở đây nóng quá " Khương Tình dịu giọng, ánh mắt liếc về Hạ Nhi có chút ám chỉ mập mờ không rõ.
Hạ Nhi khẽ run.
Cao Vỹ Quang liền nói.
"Tớ mở toàn bộ điều hoà khu vực này, ai cũng bảo lạnh, có mỗi cậu lại bảo nóng."