⬅ Trước Tiếp ➡

Cô nhìn về phía Lương Hạ, xác định Lương Hạ có vẻ không hề đau lòng mà còn rất vui vẻ. Hạ Nhi quay đầu bỏ đi.
Còn Khương Tình sau khi nghe Lương Hạ tò mò hỏi xong liền lui về phía sau một bước bảo trì khoảng cách, ánh mắt như có như không nhìn về phía sau Lương Hạ.
Lương Hạ nhìn theo ánh mắt Khương Tình rơi vào khoảng trống sau lưng cô thì kinh ngạc, trong lòng chợt nhớ tới Hạ Nhi.
Khương Tình đảo mắt tìm quanh sảnh đường. Trong lòng có cảm giác bất mãn không nhẹ. Cô cảm thấy Hạ Nhi giống như một con mèo nhỏ, thoát ẩn thoát hiện, còn bỏ trốn rất nhanh.
Khương Tình quay lại nói với Lương Hạ
"Tôi đi trước."
Lương Hạ khẽ gật đầu, cười ngoan ngoãn
"Vâng ạ."
Khương Tình quay lưng tìm Vỹ Quang, nhờ Vỹ Quang coi quản buổi tiệc.
Bỏ lại cả khán phòng vẫn còn chưa hết hoàn hồn về cuộc nói chuyện vừa rồi. Khương Tình đi về phía nơi Hạ Nhi từng ngồi, nhìn ly rượu trái cây còn đầy ắp, Khương Tình xoay người bước ra cửa.
Trong sảnh đường.
Tin tức rung động rằng Khương Tình hội trưởng cong rồi, lấy một tốc độ nhanh chóng lan ra khắp nơi.
Vỹ Quang đầy ngơ ngác, vô cùng khiếp sợ.
Khanh Long cũng không khá hơn là bao.
Bối Lạc hai tay buông xuống nắm chặt. Cảm xúc trên mặt phức tạp.
Ngoài sân vườn tĩnh lặng.
Khương Tình tìm mãi cũng không thấy Hạ Nhi đang ở đâụ
Khương Tình đi một vòng, rồi bỗng một bàn tay kéo lấy cô.
Ngay lập tức Khương Tình phản xạ đổi thế chủ động, nắm chặt lại tay đối phương và đẩy đối phương vào thân cây gần đó, ánh mắt nheo lại cảnh giác và đầy nguy hiểm.
Bất chợt tiếng cười khúc khích cùng mùi hoa quế thoang thoảng khiến Khương Tình sững sờ, hơi tỏ vẻ bất mãn nói
"Em chơi trò trốn tìm với tôi đấy à?"
"Không phải. Chỉ định dọa chị một chút thôi. Người quan trọng lại bỏ ra ngoài này làm..."
Chưa kịp nói hết câu thì Khương Tình đã lấy ngón tay thon dài xinh đẹp che đôi môi đang úp mở của Hạ Nhi lại.
Hạ Nhi giả vờ bình tĩnh. Đôi mắt màu hổ phách trong veo, rèm mi chớp động xoè ra như cánh quạt, lông mi dài và rất dày, trông xinh đẹp đến nỗi làm đáy lòng Khương Tình có chút ngứa. Khương Tình cúi thấp đầu cười nhẹ.
"Cũng có lúc em nghịch ngợm như vậy? Em quay tôi như chong chóng. Em biến mất, em trốn tránh, em đùa cợt tôi. Em biết không? Em làm tôi nhớ em "
Hạ Nhi chợt vùng vẫy tay đang bị một bàn tay Khương Tình nắm chặt.
Ý muốn được thả ra nhưng Khương Tình nhất định không buông.
"Sao nào? Có gì muốn nói hả?." Khương Tình từ từ kề sát góc mặt vào cạnh cổ Hạ Nhi và thả hơi thở nóng rực của mình lên đó.
Hạ Nhi run rẩy cả người.
Thân nhiệt lành lạnh của Hạ Nhi từ từ chuyển sang nóng rực.
Hạ Nhi trong đầu cực kì ấm ức vì sao bản thân không chống cự nổi, mùi hương từ ngón tay Khương Tình thoang thoảng như lan như sương thanh mát, khiến đầu óc Hạ Nhi mụ mị và có chút u mê.
Khương Tình quả thật là một cô gái có sức quyến rũ khó cưỡng lại.
Ngay cả ngón tay trên môi cô cũng hết sức câu người.
Hạ Nhi không tự chủ được hé môi đưa lưỡi liếm nhẹ lên ngón tay Khương Tình, khiến Khương Tình ngay lập tức cứng người.
Khương Tình nhìn cô gái nhỏ trong tay mình đang làm cái trò khiêu khích giới hạn của bản thân cô.


⬅ Trước Tiếp ➡