Chương 23
Hạ Nhi cảm thấy có chút đẹp trai soái khí bức người, mái tóc Khương Tình buông xoã, thẳng tắp vô cùng mượt mà, giương mặt trang điểm nhẹ nổi bật bởi đôi môi mỏng màu hồng nhạt, mũi cao thẳng đầy kiêu hãnh, chiếc cằm tinh xảo thon thả, đôi mắt màu nâu sẫm xinh đẹp, bên khoé môi nở một nụ cười ôn nhu tiêu chuẩn như được luyện tập cả trăm vạn lần. Tay khẽ lay động một ly rượu vang, từng cử động khiến những giọt rượu sóng sánh đỏ rực đến diễm lệ, ngón tay thon dài xinh đẹp không sao tả xiết, khẽ đưa ly rượu lên môi ưu nhã nếm một ngụm, phong cách thưởng thức rượu kiêu sa như một vị quý tộc thời xưa.
Hạ Nhi nhìn thấy liền có chút ngây người ra.
Bao nhiêu tinh hoa của nữ nhân đều dành hết cho người kia rồi. Yêu nghiệt quá phận như vậy.
Hạ Nhi bĩu môi.
Khương Tình bất chợt quay đầu, ánh mắt nhìn về phía Hạ Nhi, đôi mắt nâu sẫm nhiễm một chút mê man do rượu, làm người ta có cảm giác trầm lặng và tĩnh mịnh.
Lại nhìn ta. Hạ Nhi cuốn quýt cụp mắt. Trong lòng dâng lên chút chột dạ.
Hạ Nhi theo phản xạ lui một bước, rồi như cảm thấy mình như đang có tật giật mình. Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía Khương Tình, gật nhẹ đầu rồi khoé môi nhếch lên cho một ý cười chào hỏi.
Trong lòng tự nhủ. Sợ cái gì mà sợ.
Hai người nhìn nhau, một người nụ cười ôn nhuận như nước, ánh mắt xa xôi tĩnh mịch. Một người thì ý cười như cứng ở trên môi, có chút lãnh đạm xa cách.
Khương Tình để ly rượu vang lên bàn. Khẽ quay đầu nói nhỏ một câu gì đó với Bối Lạc.
Bối Lạc khẽ gật đầu, Khương Tình liền xoay người ưu nhã hướng về phía cầu thang đi xuống. Ánh mắt nhìn về phía dưới sảnh, cô nhìn về phía bóng dáng Hạ Nhi đang đứng.
Khương Tình bị bóng dáng đó hút mắt đến không rời ra nổi, Hạ Nhi xinh đẹp như thế, như một vưu vật của trời đất. Nổi bật đến nỗi nếu Hạ Nhi xuất hiện ở đó, ngoài cô ra mọi thứ còn lại đều lu mờ đi.
Chiếc váy đen hở vai giúp Hạ Nhi khoe trọn xương quai xanh tinh xảo. Đẹp không sao tả xiết. Đôi chân thon dài thẳng tắp. Chiếc váy ôm sát thân hình xinh đẹp yểu điệu quyến rũ. Mắt Khương Tình khẽ hướng về phía trước ngực Hạ Nhi, ngực còn rất lớn, vòng eo thật sự rất nhỏ, mông vểnh cao đặc biệt gợi cảm, chiếc váy quyến rũ không che nổi đường cong hoàn hảo của Hạ Nhi.
Khương Tình lén lút hít sâu một hơi, trên môi lại hiện về ý cười nhẹ.
Bỗng cô thấy Hạ Nhi kéo tay cô gái nhỏ nhìn như một tiểu lolita đi trước, rồi thì thầm vào tai cô gái đó đầy thân mật.
Nụ cười trên môi Khương Tình lập tức biến mất, bàn tay vô thức vòng tay qua giữ lấy cánh tay mình, trong đầu như có điều suy nghĩ. Khương Tình dừng bước chân, đứng trên cầu thang nhìn về phía Hạ Nhi.
Hạ Nhi chưa từng thân thiết với bất kì ai trong ngôi trường này.
Khương Tình cảm giác mình sắp mất khống chế mà đi kéo Hạ Nhi ra khỏi cô gái kia, buông cánh tay mình ra, Khương Tình vươn tay nắm chặt thành cầu thang lẳng lặng nhìn, ánh mắt có chút phức tạp.
Cô đang có xúc động muốn nhốt Hạ Nhi lại và cấm tuyệt không cho bất kì ai chạm vào.
Sự chiếm hữu với cô gái kia đang ngày ngày ăn mòn tâm trí cô.
Khương Tình cố gắng điều chỉnh lại tâm tình, ưu nhã cúi đầu cười khẽ.
Ngay lúc này Lương Hạ liền nhìn về phía Khương Tình, sau đó chậm rãi bước tới, Khương Tình ngẩng đầu lên liền nhìn thấy, cảm thấy ánh mắt tiểu Lolita này nhìn cô hơi khác lạ lại cũng rất quen thuộc.
Khương Tình khẽ nhíu mày.