⬅ Trước Tiếp ➡

Hạ Nhi rất đẹp, trên người nổi bật nhất chính là mái tóc đó, nó uốn lượn xoăn nhẹ ở đuôi vô cùng phù hợp với giương mặt như một búp bê phương Tây,
chúng nổi bật làn da trắng sứ như ngọc thạch, làm Hạ Nhi trở nên đầy bí ẩn, giống như một tiểu yêu tinh.
Bóng dáng nữ nhân lạnh nhạt đó khiến Khương Tình vương vấn đến nỗi mỗi đêm đều nhớ đến.
Trong giấc mơ Khương Tình không biết đã hôn Hạ Nhi bao nhiêu lần, triền triền miên miên, còn làm những chuyện vô cùng quá phận.
Chưa bao giờ trong tâm trí Khương Tình lại kêu gào muốn chiếm hữu một người mạnh mẽ đến như thế.
Mỗi ngày vừa qua với Khương Tình như một sự tra tấn, khao khát điên cuồng đó khiến Khương Tình phải thống khổ cực lực ẩn nhẫn khắc chế bản thân.
Khương Tình không tin nổi có một ngày, mình vì một người con gái gặp mặt đối thoại vài lần mà nảy sinh ham muốn du͙ƈ vọng mãnh liệt như vậy.
Khương Tình bỗng thấp giọng cười khẽ.
Kể từ hôm Hạ Nhi hôn cô, Hạ Nhi không còn đến căn tin nữa, ngày ngày chỉ ngồi trong lớp.
Khương Tình đủ thông minh để biết Hạ Nhi đang trốn tránh mình.
Hôm nay gặp cảnh Hạ Nhi bị phạt, Khương Tình là cố ý xuất hiện muốn Hạ Nhi chú ý.
"Khương Tình Mấy nay cậu lạ lắm. Tại sao không nói chuyện với tớ nữa thế?"
Giọng nói vang lên phía saụ
Khương Tình khẽ quay đầu, nhìn thấy Khanh Long, ánh mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.
Khương Tình nhớ đến lúc ba mẹ bảo quen Khanh Long, cô chưa bao giờ đồng ý với một cuộc hôn nhân được sắp xếp từ nhỏ.
Nhưng lại không từ chối vì cảm thấy phiền phức. Có một người ở bên cạnh để tránh những ai muốn tiếp cận cô cũng tốt.
Nhưng một ý nghĩ kiên định khiến cô không thể im lặng nữa.
"Chúng ta chỉ nên làm bạn. Tớ cảm thấy mình không có tình cảm đó với cậụ Cơ hội tớ cho cậu một năm đã hết rồi." Khương Tình nghiêm túc lãnh đạm nói.
Khanh Long chấn kinh, hốt hoảng đến mức run giọng
"Khương Tình, cậu đang đùa đấy à."
"À Tớ không." Khương Tình quả quyết gật đầụ
Cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều đêm mới cho ra một quyết định như thế, vì cô biết mình không có tình cảm với Khanh Long, đó là sự thật không chối cãi được. Không thể cứ tiếp tục kéo dài mối quan hệ mà cô luôn cảm thấy không thoải mái.
Khang Long bàng hoàng, rồi ngay lập tức đưa tay ra nắm lấy tay Khương Tình.
"Tớ không muốn." Giọng Khanh Long mang chút khẩn cầụ
"Cậu bình tĩnh đi. Cậu biết tớ không có suy nghĩ khác với cậu ngoài bạn bè mà." Khương Tình nhẫn nại nhẹ giọng.
"Tớ làm gì sai chứ? Cậu nói đi Cậu đang đùa có phải không? Nếu tớ sai điều gì cậu có thể nói với tớ, tớ có thể sửa." Khanh Long nài nỉ run rẩy lớn tiếng, đôi mắt hiện lên thần sắc khổ sở suy sụp.
Khương Tình vươn tay gỡ tay Khanh Long ra, nhìn Khanh Long vô cùng lạnh lùng, nhàn nhạt mở miệng
"Chỉ là lúc đó ba mẹ chúng ta cứ ép buộc nên tớ mới ra quyết định sẽ thử suy nghĩ, nhưng chưa từng đồng ý sẽ làm bạn gái cậu, và quả thật tớ không có cảm giác thích cậu, điều này cậu cũng biết mà, tại sao phải cố gắng ép người như thế để làm gì."
Khanh Long sắc mặt tái nhợt, đôi tay run rẩy vì cảm xúc không vững, nhỏ nhẹ đau lòng cực hạn nói
"Cậu biết tớ thích cậu từ rất lâu rồi, tại sao cậu không có chút cảm động nào vậy? Chuyện cậu không thích tớ, tớ biết, nhưng cậu đã cho tớ cơ hội không phải sao? Tại sao bây giờ lại không muốn cho nữa."


⬅ Trước Tiếp ➡