Chương 11
lập tức đè lên người cô, da t̸h̵ιt̸ trần trụi dính sát vào nhau, tựa như kem sữa mịn màng tan chảy dưới nhiệt độ cơ thể hai người, trơn mượt dính nhớp, hòa quyện vào nhau.
Nhiệt độ cơ thể cả hai đều tăng cao, tim Mật Điềm đập thình thịch, tiếng đập dồn dập vang vọng trong tai, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn, không biết là di chứng của nụ hôn sâu kéo dài kia, hay là xấu hổ quá mức cướp mất không gian thở của cô.
Xào xạc, tiếng vải cọ xát đứt quãng.
Chỉ vài ba động tác, hai người đã trần truồng đối diện nhau.
Ngón tay anh đến giữa hai chân cô, xoa nắn tяên đóa hoa ướt át một hồi.
Giọng trầm thấp như loa bass, dán sát vào tai truyền đến, tai tê dại, tim cũng tê dại.
Eo bụng hạ xuống, dương vật thô dài nóng bỏng dán sát vào chỗ kín đáo mềm mại nhất.
Dòng điện từ chỗ da t̸h̵ιt̸ chạm nhau truyền đến, Mật Điềm cả người run lên một cái, sâu trong huyệt hoa mật dịch trào ra, róc rách chảy xuống, dính lên dương vật anh.
“Bé yêu, rất muốn rồi đúng không, ướt quá rồi...” đầu quy đầu chống vào cánh hoa, từ hạt châu nhạy cảm cọ đến cửa huyệt ướt sũng.
Cảm giác trống rỗng lan tỏa từ trong cơ thể ra ngoài, t̸h̵ιt̸ tường co bóp không ngừng, tựa như đang mời gọi anh tiến sâu thưởng thức, nhưng anh lại chỉ nông cạn, chỉ chui vào khoảng một đốt ngón tay nông nông rút ra đẩy vào, thành huyệt điên cuồng co rút, im lặng mời gọi anh.
Mật Điềm dạng chân ra, vô thức ưỡn lên vòng eo mềm mại như liễu, nhưng anh lại lui ra.
“Muốn rồi, A Huyền...
nhanh cho em đi...” Mật Điềm không hiểu sao anh lại lui ra, cô mở to đôi mắt mơ màng vì tình dục, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, giọng mềm mại nũng nịu, mang theo chút giận dỗi.
Ánh mắt Cố Huyền như bị châm hai đốm lửa, càng thêm thiêu đốt.
Tяên giường, cô thích gọi anh là anh trai.
Đó là thói quen từ quá khứ để lại.
Ngay từ đầu anh đã biết cô có quá khứ, cũng biết cô luôn tìm kiếm bóng dáng của quá khứ tяên người anh.
Anh không biết trước đây cô đã chịu tổn thương tình cảm gì, chỉ biết trái tim cô đóng chặt, là một sa mạc khô cằn, dù anh có cố gắng cày cấy, tưới tắm thế nào, trái tim cô vẫn như mặt hồ tĩnh lặng, rất khó lay động.
Với anh, đây là một hành trình mơ hồ, phong cảnh dọc đường toàn là những thứ anh chưa từng thấy, đường xa gập ghềnh, không nhìn thấy điểm cuối, nhưng anh luôn tin rằng, sẽ có ngày anh nhìn thấy ánh sáng bừng lên ở cuối con đường, và giờ đây anh dường như đã nhìn thấy điểm cuối của con đường xa xôi ấy.
“Bé yêu, hôm nay sao không gọi ta là anh trai nữa?” Anh thử dò hỏi.
Mật Điềm biết, tâm trí khi cô ở bên Cố Huyền là không ổn.
Cố Huyền cũng biết.
Anh biết, nhưng chưa từng từng hỏi thẳng với cô.
Mật Điềm không hiểu tại sao anh không hỏi thẳng với cô.
Cố Huyền luôn khiến Mật Điềm có chút đoán không ra.
Cố Huyền không nhắc đến chuyện này, cô cũng yên tâm mà tiếp tục, câu hỏi đột ngột này cũng chẳng phải vấn đề gì quá sâu sắc, nhưng chính Mật Điềm lại có chút chột dạ.
Tim như bị treo lên, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
“Muốn gọi tên anh rồi...” Cô tùy tiện bịa ra một lý do, giọng nói lại khẽ run run.
Không muốn coi anh là người thay thế nữa...
Sự thật quá hèn hạ, đến chính cô cũng không dám đối diện.
Ánh mắt cô nhìn sang nơi