Hệ thống cũng yên tĩnh lại, ký chủ chịu dùng bữa, đại biểu nàng đã chấp nhận.
Lúc này Tô Thiều Đường mới ý thức được bên ngoài trời đã tối.
Nàng sờ bụng, nhịn đói một ngày, nàng cảm thấy sớm đã đói đến dạ dày khó chịu, bởi vậy, lông mày nàng rũ xuống, cả người trông có vẻ mệt mỏi.
Lạc Xuân và Lạc Thu sớm đã gấp tới không chịu nổi, nghe thấy động tĩnh bên trong thì lập tức tiến vào, thị nữ bày một bàn đồ ăn, hai người vội vàng hầu hạ Tô Thiều Đường rửa mặt.
Lạc Xuân cùng Lạc Thu khẽ liếc nhau sau mới thận trọng hỏi
“Hôm nay phu nhân có tâm sự gì sao ạ?”
Phu nhân đã một ngày không ra ngoài, không ăn uống, chuyện này chưa bao giờ xảy ra với phu nhân.
Tô Thiều Đường không nói gì, Lạc Thu đoán "Phu nhân chẳng lẽ đang nhớ tới Hầu gia sao?"
Hầu gia trong lời của Lạc Thu chính là nam chủ Thẩm Ngọc Án, cũng chính là trượng phu của nguyên chủ, nói cách khác, là trượng phu hiện tại của nàng, nàng và Thẩm Ngọc Án đã thành thân được một tháng, mặc dù ngày nào họ cũng ngủ chung giường nhưng cũng không mấy thân cận.
Ngày hôm qua, Thẩm Ngọc Án bị triệu tới trong cung, nay vẫn chưa trở về.
Đây cũng là nguyên nhân Tô Thiều Đường từ sáng tới giờ đều không nhìn thấy Thẩm Ngọc Án, theo trí nhớ cũ của nàng, trừ khi Thẩm Ngọc Án có công vụ chưa xử lý xong, nếu không nàng mỗi ngày đều sẽ phải cùng Thẩm Ngọc Án ăn tối.
Hàng lông mày nhỏ của Tô Thiều Đường lập nhíu lại, suýt chút nữa không như không khống chế được vẻ mặt chán ghét của mình
"Ai thèm nhớ hắn?"
Tô Thiều Đường biết nội dung trong nguyên tác, đương nhiên cũng biết lý do Thẩm Ngọc Án tiến cung, đương kim Thánh Thượng muốn đi du ngoạn phương Nam, thân là ngoại tôn tử và còn là thân tín của Hoàng đế , Thẩm Viễn đương nhiên là sẽ đi cùng.
Nhờ chuyến Nam tuần này, nữ chủ và Thẩm Ngọc Án đã quen biết nhaụ
Hệ thống đột nhiên lên tiếng Thực ra, kí chủ có thể cùng nam chủ đi Nam tuần nha.
Nguyên văn, nguyên chủ vì thân thể bệnh tật nên không thể đi theo Thẩm Ngọc Án du ngoạn phương Nam, nhưng hiện tại chủ nhân thân thể này không có vấn đề gì, hoàn toàn phá hỏng cuộc gặp mặt giữa nam nữ chủ.
Trong lòng Tô Thiều Đường vô cùng muốn cự tuyệt
"Ta không muốn."
Ở đây là cổ đại, đường đi đầy ổ gà ổ voi, đi xe ngựa lắc lư mấy tháng, thân thể nàng nghe thôi cũng muốn rã rời, nàng đâu phải đầu óc có bệnh, kinh thành phồn hoa không muốn lại cứ phải đi chịu tội.
Lời nàng rất có đạo lý, hệ thống nghe thấy mà ngơ ngác, nếu nó có ngũ quan chắc giờ đây nó đang trợn tròn mắt, há hốc mồm, nhưng hoàn toàn không dám phản bác nàng.
Lạc Thu kinh ngạc, phu nhân cùng Hầu gia thành thân không đến một tháng, đối với Hầu gia cũng hết sức hài lòng, hôm nay là thế nào đây?
Chẳng lẽ là thẹn thùng? Cũng không biết vì sao, Lạc Thu cảm thấy phu nhân dường như có chút gì đó khác thường.
Nhưng Lạc Thu cũng không suy nghĩ nhiều, nàng ta vốn là nha hoàn theo chân của hồi môn của phu nhân tới, nói một cách khác, văn tự bán mình của nàng ta còn trong tay phu nhân, phu nhân mới là chủ tử của nàng.
Tô Thiều Đường rửa mặt xong, liền ngồi xuống trước bàn. Chiếc bàn tròn chạm khắc mai hoa, trên mặt ngọc bày năm sáu món ăn, Tô Thiều Đường nhìn bát canh, ánh mắt nàng chỉ mới dừng lại lâu hơn chút là liền lập tức có thị nữ tới múc canh cho nàng.
Cho đến lúc này, Tô Thiều Đường mới tìm được một cái ưu điểm của việc xuyên thư.
Nhưng cái này ưu điểm chỉ nhằm vào thân phận quyền quý, nếu Tô Thiều Đường trở thành một nha hoàn, tính mệnh đều ở trong tay người khác, nàng thà chết sớm, sớm siêu sinh cho lành