⬅ Trước Tiếp ➡
Lần thứ ba hôm nay Lâm Dao lại đỏ mặt.
Tại sao chứ Tại sao từ khi gặp Lục Dư, cô cảm giác mình trở nên ngốc nghếch hơn
Lâm Dao khó chịu, khuôn mặt méo xệch.
“Chị, sao mặt lại đỏ thế?” Lục Dư tiến lại gần, khẽ ngồi xổm xuống ngang tầm mắt cô.
Hơi thở gần kề, mùi hương bạc hà thanh mát dễ chịu ùa vào mũi.
Lâm Dao nhìn vào đôi mắt như cười như không của Lục Dư, đồng tử cô khẽ run. Theo phản xạ của não bộ, cơ thể cô nhanh nhẹn ngả ra phía sau, cả người nằm bệt trên sofa, kéo giãn khoảng cách với em.
“Chị… chị đỏ mặt là vì các mao mạch trên mặt chị giãn ra thôi…” Lâm Dao suy nghĩ nhanh như điện.
Đôi mắt Lục Dư hơi cong lên, kéo dài giọng nói như có ẩn ý, “Ồ vậy à ”
Ánh mắt anh vô tình lướt qua vùng cổ của chị, một dấu vết ửng đỏ mờ nhạt...
Là anh để lại…
Ý cười trong mắt anh càng sâụ
“Đúng… đúng vậy.”
Lục Dư ngây thơ chớp mắt, thu lại ánh nhìn, cũng không trêu chị thêm nữa. Anh ngồi thẳng dậy, ngồi xuống bên cạnh chị như đang trò chuyện phiếm, “Chị, buổi chiều chị có kế hoạch gì không?”
“Hả?” Lâm Dao quay đầu nhìn em, “Buổi chiều?”
Đôi mắt trong veo của chị còn ánh lên một lớp nước mỏng, dáng vẻ trong sáng nhưng lại vô cùng mê hoặc.
Ánh mắt Lục Dư tối lại một chút.
“Chiều nay chị có hẹn đi đánh cầu lông với bạn thân.”
Trong đầu Lâm Dao bất chợt lóe lên một ý nghĩ
Chị có thể rủ A Dư đi cùng
Đôi mắt Lâm Dao hơi nheo lại, trông như một con cáo nhỏ tinh quái.
Chị cười ngọt ngào, giọng nói đầy dụ dỗ, “A Dư, đi đánh cầu lông cùng chị không? Chơi cầu lông vui lắm đó ”
Khóe môi Lục Dư nhếch lên, ánh mắt trong trẻo không vướng chút tạp chất, “Được ạ, em muốn đi cùng chị chơi cầu lông.”
Lâm Dao thầm vui mừng, kế hoạch thành công
Lục Dư thầm nghĩ Chị thật “tinh tế.”
Lục Dư, Lâm Dao và Lục Thần Hạo cùng nhau đến công viên Phủ Thủy.
Lục Thần Hạo là do Lý Nịnh Nịnh rủ đi.
Trên đường, Lục Thần Hạo luôn có cảm giác có một ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc đang dõi theo mình.
Lục Thần Hạo nhíu mày, nhìn quanh bốn phía nhưng không phát hiện điều gì bất thường.
Anh ta khó hiểu gãi đầụ
Cả ba đều sở hữu nhan sắc nổi bật, giữa dòng người qua lại, họ như ba khung cảnh rực rỡ thu hút mọi ánh nhìn.
Lý Nịnh Nịnh lập tức nhận ra hai người trong nhóm ở cổng công viên Phủ Thủy, cô ấy vẫy tay và hét lớn, “Dao Dao Ở đây ”
Nghe tiếng gọi, Lâm Dao quay lại nhìn, cũng vẫy tay đáp lại, “Nịnh Nịnh.”
Ngay sau Lâm Dao, Lục Thần Hạo cũng cất giọng, “Nịnh Nịnh ”
Khuôn mặt tuấn tú như ngọc của anh ta nở nụ cười ngốc nghếch.
Cả ba bước nhanh tới cổng công viên Phủ Thủy.
“Cầm lấy này.” Lý Nịnh Nịnh quăng túi vợt cầu lông vào tay Lục Thần Hạo, chen đến chỗ Lục Thần Hạo đứng, khoác lấy tay Lâm Dao.
Đầu cô ấy cọ nhẹ vào vai Lâm Dao, giọng nũng nịu, “Nhớ cậu quá đi ”
Lâm Dao bật cười, “Mới mấy hôm trước còn gặp nhau mà?”
Lý Nịnh Nịnh phụng phịu, giọng đầy trách móc, “Cậu cũng biết là mấy hôm trước Một ngày 24 tiếng, mấy hôm trước, vậy là bao nhiêu giờ rồi, hứ Cậu căn bản không thương tớ ”
Lâm Dao khẽ cười, “Thương mà, cậu xem, cậu rủ tớ đi đánh cầu lông, tớ có phải đồng ý ngay không nào ”
“Chắc chắn là vì cậu cũng muốn đánh cầu lông thôi ”
Gấu áo của Lâm Dao bỗng bị ai đó kéo nhẹ một chút.
Lâm Dao cảm nhận được, chị quay đầu nhìn Lục Dư, giọng dịu dàng hỏi, “Sao thế, A Dư?”
Cậu thiếu niên cắn môi dưới, ngước mắt nhìn chị một cái rồi nhanh chóng cúi xuống, giọng nói hơi thấp, mang chút run rẩy lo sợ, “Chị, ở đây đông người quá, em thấy hơi lo và sợ…”
Lý Nịnh Nịnh nhíu mày, nghiêng đầu nhìn sang cậu thiếu niên bên cạnh Lâm Dao.
Một người to cao như thế mà cô ấy giờ mới để ý đến, đúng là có mắt như mù…
⬅ Trước Tiếp ➡