⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Dao tự nhủ trong lòng Làm cái gì vậy Sao tim lại đập nhanh thế này Người ta chỉ là muốn ôm để được an ủi thôi Ôm nhau có tác dụng chữa lành mà Phải nghĩ đơn giản thôi
Vài chục giây sau, Lục Dư chủ động buông Lâm Dao ra, đưa tay lau khóe mắt hơi ướt, trông có chút mơ màng, sau đó mỉm cười ngọt ngào đầy mãn nguyện, “Cảm ơn chị đã cho em ôm.”
“Không có gì đâụ A Dư bây giờ không buồn nữa chứ?” Lâm Dao đặt tay trước ngực, cúi người thấp xuống để ngang tầm mắt với anh, hỏi.
Lục Dư lắc đầu, nhìn cô, ánh mắt vẫn còn chút ánh nước long lanh, nhưng giọng nói đã vui vẻ hơn hẳn, “Bây giờ em vui hơn rồi Ôm của chị đúng là có tác dụng ”
“Được, vui là tốt rồi.” Lâm Dao đứng thẳng người dậy.
“À, chị, em còn muốn tặng chị một món quà nữa ”
Lục Dư nghiêng đầu, cầm lấy một chú gấu bông nhỏ không biết được đặt trên bàn từ lúc nào.
“Chị xem này, gấu bông nhỏ Em tặng chị đó ” Lục Dư cười rạng rỡ, giơ chú gấu bông lên, ánh mắt trong trẻo như hồ nước.
“Để em treo vào túi xách của chị nhé ”
“Được.” Lâm Dao nghiêng người, đặt chiếc túi xách chéo của mình trước mặt anh.
Lục Dư cúi đầu, tháo dây treo trên đầu chú gấu, luồn qua một mắt xích nhỏ trên dây túi xách rồi cài lại.
“Xong rồi, treo xong rồi ”
Lục Dư hơi ngẩng đầu lên, hỏi, “Chị thích không?”
Cô gái chắc chắn không thể cưỡng lại được những món đồ nhỏ xinh và đáng yêu, đặc biệt là có lông mềm mịn.
Khóe mắt Lâm Dao cong lên, nở nụ cười, giọng trong trẻo đáp, “Thích Dễ thương quá đi mất ”
Cô còn xoay người một chút, khiến chú gấu bông nhỏ đong đưa.
Lục Dư cười ngây thơ, rạng rỡ, “Em biết ngay là chị sẽ thích Chị tặng quà cho em, em cũng tặng quà cho chị, đây gọi là lễ đáp lễ ”
Lâm Dao hơi bất ngờ khi nghe Lục Dư dùng từ “lễ đáp lễ”, cô giơ hai tay lên, giơ ngón cái ra hiệu khen ngợi, “A Dư thật thông minh Cảm ơn em nhé ”
Lục Dư hơi cúi mắt, nở nụ cười kín đáo, như thể đang ngại ngùng trước lời khen của cô.
Đôi mắt cụp xuống lại toát lên vẻ thăm thẳm khó dò.
Thành công rồi…
Đứng từ trên nhìn xuống, Lâm Dao không nhịn được mà đưa tay ra xoa nhẹ đầu anh vài cái.
Lâm Dao thầm nghĩ Thật sự thích quá đi mất Xin lỗi nhé, lần sau nhất định sẽ kiềm chế
Nhưng mà, bàn tay “đầy tội lỗi” ấy vẫn đang xoa trên đầu anh.
Cảm giác tê tê từ đỉnh đầu truyền xuống, khiến người ta không khỏi run lên.
...
Khi Lâm Dao miễn cưỡng muốn rút tay lại, bàn tay cô bất ngờ bị Lục Dư nắm lấy. Anh hơi ngẩng đầu nhìn cô, giọng mềm mại như mèo con, “Chị thích xoa thì cứ xoa thêm đi ạ.”
Lâm Dao “...” Tay nhiều chuyện quá Phải chặt thôi
Cô cười gượng vài tiếng, rồi vẫn rút tay lại, “Khụ, được rồi, được rồi, không xoa nữa. Chị phải đi rồi, ngày mai sẽ lại đến thăm A Dư nhé.”
Cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay biến mất, ánh mắt Lục Dư trầm xuống.
Nhưng rất nhanh, anh lại trở về vẻ bình thường.
“Vậy cũng được, ngày mai gặp lại chị nhé ” Lục Dư ngoan ngoãn vẫy tay.
“Ngày mai gặp lại nhé.”
Trước khi đóng cửa, cô gái còn quay đầu lại nhìn anh, cười rồi vẫy tay chào, “Ngày mai gặp lại nhé.”
Lục Dư mỉm cười khẽ gật đầụ
Khi cánh cửa khép lại, vẻ mặt Lục Dư thay đổi ngay lập tức.
Anh dựa lưng vào ghế một cách lười biếng, gác chân lên tạo thành dáng ngông nghênh. Bàn chân đặt trên sàn hơi nhấn mạnh, xoay nhẹ chiếc ghế.
Ngón tay từng nắm tay Lâm Dao cứ cọ cọ mãi, như muốn lưu giữ lại cảm giác ấm áp, mềm mại ấy.
...
Anh chính là minh họa hoàn hảo cho từ “ngoài mặt một kiểu, bên trong một kiểụ”
...
Đêm khuya, khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ, thì Lục Dư lại mất ngủ.
Anh tựa lưng vào đầu giường, đặt laptop trên đôi chân dài của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡