Hoa dành dành mà chị Lâm Dao tặng... chẳng phải là muốn chủ động trao cho anh tình yêu vĩnh cửu sao?
Vĩnh cửụ.. có nghĩa là chị ấy sẽ mãi mãi ở bên anh đúng không?
Đúng, là như vậy.
Ai tặng thì người đó sẽ trao, rất hợp lý.
Trong lòng người điên luôn có những lý thuyết kinh hãi thế giới.
Đôi mắt đẹp của Lục Dư ánh lên chút ngượng ngùng, hai tay nhận lấy bó hoa, anh nở nụ cười nhẹ, “Cảm ơn chị Lâm Dao.”
“Không có gì đâu, em thích là được.”
Lục Dư đặt bó hoa sang một bên bàn, che đi một bức vẽ. Bức vẽ ấy là đôi môi của Lâm Dao, với vài chữ viết ở chỗ trống “Trông có vẻ rất hợp để hôn...”
“Chị Lâm Dao, em vẽ tặng chị một bức tranh.” Lục Dư cầm hai bức tranh ở giữa bàn lên, đưa cho Lâm Dao.
“Để chị xem thử nhé.”
Lâm Dao nhận lấy, vừa nhìn đã trầm trồ kinh ngạc, “Đẹp quá Vẽ giống y như thật luôn ”
Một bức là hình ảnh Lâm Dao đứng bên cửa sổ, nở nụ cười tươi tắn. Bức còn lại là đôi mắt của cô.
Những bức tranh sống động như thật, từng chi tiết được chăm chút kỹ lưỡng, từ lỗ chân lông trên gò má đến từng sợi lông mi rõ ràng.
Ánh mắt của Lâm Dao dán chặt vào bức tranh, không rời đi được, cô liên tục khen ngợi, “A Dư giỏi quá Tuyệt vời quá Vẽ đẹp thật đấy ”
Mặt Lục Dư hơi đỏ, anh nói nhỏ, “Là vì chị Lâm Dao đẹp... nên em mới vẽ đẹp được. Nhưng dù sao tranh cũng không đẹp bằng chị ngoài đời.”
Cô gái nào lại không thích được khen cơ chứ.
Nghe vậy, Lâm Dao ngẩng đầu nhìn anh, bật cười thành tiếng, “Miệng của A Dư sao mà ngọt thế này, biết khen người ta rồi cơ à ”
Đôi má lúm bên khóe môi mềm mại của cô càng hiện rõ hơn, đôi môi đỏ khẽ hé, để lộ chút răng trắng đều, ánh mắt cong cong.
Ngọt ngào đến mức khiến người ta phát mê.
Chậc.
Cười tươi thế này, chị Lâm Dao đúng là biết cách làm người ta rung động mà.
Đôi mắt ánh lên nụ cười của Lục Dư che giấu đi vẻ tối tăm sâu thẳm trong đó.
Giọng nói ngây thơ vô tội đáp lại, “A Dư chỉ đang nói sự thật thôi mà.”
“Chị có thích hai bức tranh này không? Em tặng chị nhé?”
Không muốn gọi là “chị Lâm Dao” nữa, gọi “chị” nghe sẽ gần gũi hơn nhỉ.
Lục Dư nghĩ thầm.
Cô gái vui mừng đáp ngay, “Thích chứ, thích lắm Vậy chị nhận nhé ”
Anh đã rất thành công trong việc đổi cách xưng hô.
Lục Dư láu lỉnh chớp mắt, “Ừ, chị thích là em vui rồi ”
Như chợt nghĩ ra điều gì đó, Lục Dư đột nhiên đổi chủ đề, “À đúng rồi, chị, em muốn cùng chị chăm sóc hoa dành dành này, chị có đồng ý không?”
“Đồng ý chứ, có phải cắm trong bình hoa không?”
Nghe thấy Lâm Dao đồng ý, đôi mắt của Lục Dư sáng rực lên, “Đúng rồi, để em nhờ người mang một chiếc bình hoa đến ”
“Được.”
Lục Dư lấy điện thoại ra nhắn tin cho người giúp việc.
Không lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Cậu Hai, tôi mang bình hoa đến đây.”
Lục Dư đứng dậy, “Chị, em ra lấy bình hoa nhé.”
“Được.” Lâm Dao ngẩng đầu nhìn Lục Dư, chợt nhận ra anh rất cao, gần 1m9, dáng người thẳng tắp, vai rộng chân dài.
Đồng thời, trong lòng Lâm Dao không khỏi cảm thán Trời ơi, đây đúng là cuộc sống trong mơ Có tiền thật là tốt Ai hiểu được chứ Cô cũng muốn một cuộc sống như vậy Cuộc sống được phục vụ tận nơi
Lục Dư cầm bình hoa bằng một tay bước về phía Lâm Dao, “Chị, em lấy bình hoa rồi đây.”
Nhìn cách anh cầm bình, thái dương của Lâm Dao giật giật không ngừng.
Nhìn là biết đây là một chiếc bình không hề rẻ.
Vậy mà anh lại cầm bằng một tay, còn đung đưa qua lại nữa chứ?
Lâm Dao lo lắng thay cho anh, “A Dư, cẩn thận chút...”
Lục Dư nhìn vẻ mặt căng thẳng của cô, khóe mắt khẽ nhướn lên, hờ hững nói, “Không sao đâu chị, chỉ là một cái bình hoa thôi mà, nhà em còn rất nhiều, có vỡ cái này cũng không sao.”