Chương 6
Nam sinh gắt gao mà nhìn bóng dáng của cô, đôi mắt sâu thẳm, yết hầu lăn lộn, hạ thân lại cứng lên.
Nam sinh ngồi cùng bàn thấy cậu ánh mắt lóe sáng mà nhìn lão sư kinh tế học, trêu ghẹo nói ” Từ bỏ đi, cô giáo Ngôn ngày đầu tiên tới lớp của chúng ta, một đám nam sinh đều giống như cậu bây giờ, nhưng căn bản không làm gì được ”.
” Cô giáo tính tình thật sự kì quái, lên lớp xong trực tiếp chạy lấy người, không cho ai phương thức liên lạc, cũng sẽ không cùng người khác nói chuyện”.
” Thật không?”.
Nam sinh kia ngồi khuyên giải nửa ngày, Văn Sâm chỉ cười như không cười mà nhếch khóe miệng, ánh mắt vẫn như cũ mà đặt trên người Ngôn Hi.
Ngôn Hi đang viết bảng, bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt nóng rực từ phía dưới bắn lên, chặt chẽ dính trên người mình, giống như một con dã thú đang rình rập con mồi, làm người khác kinh sợ.
Cô run tay một chút, lặng yên không một tiếng động mà cúi đầu, ” Các em xem đoạn thứ nhất trước, sau đó cô sẽ nói tiếp”.
Giọng nói của cô cũng rất dễ nghe, ngọt ngào ôn nhu, mềm mại giống như một cơn gió mùa xuân ấm áp thổi qua ven hồ, mát lạnh làm cho lòng người nghe tựa có chiếc lông vũ cọ vào ngứa ngáy.
Ngồi trong lớp. Văn Sâm không thể nào tập trung được, trong đầu luôn nhớ đến giấc mộng đêm qua.
Trong mộng, cô ngồi ở trên người anh, môi đỏ hé mở, phập phập phồng phồng, hai mắt đẫm lệ mơ hồ, không ngừng xin tha…….
Ấn đường cậu nhíu lại, Văn Sâm có chút đứng ngồi không yên.
Trong lớp im ắng, tất cả mọi người đang chuyên tâm xem sách giáo khoa, Ngôn Hi thình lình ngẩng đầu, vừa vặn đụng vào ánh mắt sâu thẩm của Văn Sâm.
Cậu cố chấp nhìn chằm chằm cô, liếm liếm đôi môi mỏng, gợi cảm vô cùng, dường như có chút khát…hình như muốn uống nước của cô.
Ngôn Hi bị suy nghĩ của mình làm hoảng sợ, cũng bị ánh mắt quá lộ liễu của cậu nhìn đến mặt đỏ tim đập.
Cậu vì sao lại học lớp của cô?. Lại vì cái gì…mà nhìn cô như vậy?
Cứ như vậy, Ngôn Hi trong lòng run sợ mà vượt qua một tiết, chuông tan học vang lên, cô thu thập sách vở xong liền vội vã đi ra ngoài.
Nhưng có một thân ảnh so với cô càng nhanh hơn.
Nam sinh thân hình cao lớn, chân dài, một bước bằng ba bước cô gộp lại, rất nhanh đã bị cậu đuổi kịp.
” Cô giáo Ngôn, từ từ ”.
Khi cậu mở miệng nói, Ngôn Hi không biết làm sao, chân mềm nhũn, suýt nữa té ngã xuống đất.
Văn Sâm nhanh mắt, nhanh tay mà vòng qua eo nhỏ của cô.
” A…”.
Chỉ chớp mắt, cô liền ngã vào trong lòng ngực của cậụ
Nam sinh chính trực trên người tràn ra hơi thở nam tính mãnh liệt, mùi bạc hà nhàn nhạt, vô cùng dễ ngửi.
Ngôn Hi chạm vào cậu cứ như bị điện giật, cuống quít muốn đẩy cậu ra.
Văn Sâm một phen bóp lấy eo cô, thu liễm du͙ƈ vọng mãnh liệt trong đáy mắt, lộ ra sự ngây thơ và vô hại, ” Cô giáo Ngôn, cẩn thận một chút, vào thang máy thôi”.
Cô sững sờ bị cậu kéo vào thang máy.
Cô giáo Ngôn, có thể chứ
Bởi vì tan học, thang máy có rất nhiều học sinh, trong không gian nhỏ hẹp lại nhiều người.
Văn Sâm hai tay chống vào một góc, hoàn toàn đem cô giam trong lòng ngực, mặt mày buông xuống, hai thân thể sát vào nhaụ
Cô lùi vào trong một bước, Văn Sâm liền ‘ vô tình’ tiến về trước một bước, khiến cô không còn chỗ trốn, sau lưng là vách tường lạnh băng, chỉ có thể để cậu áp sát vào mình.
Văn Sâm còn cố tình làm ra vẻ vô tội mà gợi khóe môi, ” Cô giáo Ngôn, thật ngại quá, quá chật”.
” Ừm”.